Page 105 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 105

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



              trị của kiến thức và những tình cảm đẹp đẽ đó, chúng ta mới trân trọng những gì các
              chuyên gia và xã hội mang đến cho chúng ta.

                     Vì sao họ đến và đến một cách nhiệt thành nhƣ vậy? "Cho đi chính là nhận

              lại" - Triết lý ngàn đời là vậy! Biết trân trọng những giá trị ngƣời khác mang đến
              thì sẽ nhận đƣợc trọn vẹn những gì họ trao cho chúng ta. Sự có mặt đúng lúc, một
              lời cám ơn chân tình, một bức mail, một cuộc gọi điện thoại... có thể là những sợi
              dây  kết  nối  giữa  ngƣời  với  ngƣời  với  nhau.  Thời  đại  ngày  nay  là  thời  đại  của

              những liên kết. Có ngƣời nói nhƣ vầy: "Câu chuyện lãng mạn của một ngƣời lặng
              lẽ ngồi trong bóng tối để nghĩ đến chuyện một ngày thay đổi cả thế giới không
              đƣợc chấp nhận ở không gian này".

                     Vậy đó, chúng ta không còn cô độc trên đƣờng tìm kiếm sự thay đổi để phát
              triển. Vì vậy, chúng ta đừng nên tự cô lập mình, đừng tự quây một rào chắn chung

              quanh mình. Trong lúc những gì họ mang đến đang góp phần thổi bùng ngọn lửa đổi
              mới, đang đƣợc "ngƣời của chúng ta" đón nhận một cách trân trọng thì không ít ngƣời
              trong bộ máy dƣờng nhƣ không nghĩ nhƣ vậy. Một lãnh đạo Tỉnh đầy trăn trở và thất
              vọng trong một sự kiện "khởi nghiệp" gần đây: "Nhiều cán bộ của mình tham dự các
              sự kiện, các lớp chuyên đề hình nhƣ rất gƣợng ép, thiếu tập trung, trong khi đó ngƣợc

              lại, các em dự rất hƣng phấn". Nghe có vị đăng đắng trong lòng. Làm lãnh đạo mà thờ
              ơ,  không  tập  trung  thì  làm  sao  kích  hoạt  đƣợc  sự  sáng  tạo  của  ngƣời  dân,  doanh
              nghiệp và chắc chắn sẽ kiềm hãm sự phát triển của xã hội.

                     Hình nhƣ đối với một số ngƣời tự cho rằng kiến thức mình là đã đủ, sự hiểu
              biết mình là đã đầy? Hay là, chúng ta còn những việc quan trọng hơn? Hoặc là

              chúng ta đang tìm kiếm những gì cao xa hơn? Hay chúng ta mang trong mình tâm
              thế của ngƣời đi "dạy ngƣời khác" chứ không phải là ngƣời "đi học ngƣời khác"?
              Vậy, Nghị quyết về "xây dựng xã hội học tập, học tập suốt đời" của Đảng tồn tại ở
              đâu trong mỗi cán bộ chúng ta? Hay là, chuyện học tập chỉ dành cho "xã hội", còn

              ngƣời lãnh đạo thì đƣơng nhiên đƣợc "miễn trừ"? Kiến thức của nhân loại là vô
              hạn, kiến thức trong mỗi chúng ta là hữu hạn. Thiệt vui khi đƣợc nghe nhiều lãnh
              đạo tỉnh, huyện sau khi dự một lớp chuyên đề cập nhật kiến thức về hợp tác xã trần
              tình: "Thiệt tình, nghe ông chuyên gia nói rồi mới thấy mình còn dốt, chƣa hiểu gì
              về hợp tác xã hết". Hay quá, chân tình quá! Một khi tự biết kiến thức của mình còn

              yếu, còn thiếu thì mới ham học. Ông bà mình đã tổng kết "Càng học càng thấy dốt"
              chắc là vậy! Có ngƣời còn nói rằng thành công là nhận ra những gì bạn biết chỉ là
              hạt cát trong biển khơi, thất bại là nghĩ bầu trời trên miệng giếng là cả thế giới.

                     "Muốn trở thành đại bàng thì phải sống gần gũi với đại bàng" - Đó là lời của
              một chuyên gia đến chia sẻ về khởi nghiệp. Chỉ một khi đội ngũ lãnh đạo muốn trở








                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                || 101
   100   101   102   103   104   105   106   107   108   109   110