Page 270 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 270

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                         CÂU CHUYỆN “PHÁT ĐỘNG”

                       Nói nào ngay, xứ mình mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm không biết có ai đếm
              đƣợc có bao nhiêu lễ phát động hƣởng ứng chủ đề gì đó, kêu gọi cộng đồng chung
              tay thực hiện việc gì đó? Đã có lễ rồi thì thế nào chắc cũng sẽ có phần hội. Rồi thì,

              thế nào cũng rợp trời cờ hoa, băng-rôn, khẩu hiệu. Rồi thì, đồng phục áo vàng, áo
              xanh, áo trắng. Rồi thì có diễn văn khai mạc, có phát biểu hứa hẹn. Rồi thì, diễu
              hành khắp phố phƣờng. Nhƣng có ai đó đã tổng kết, rất nhiều chuyện có “phát”
              nhƣng không thấy “động”!!!


                       Mỗi lễ phát động phải chi ra bao nhiêu tiền cho khoản này, mục nọ của các
              lễ phát động có thể tính ra đƣợc, nhƣng còn những lãng phí về thời gian thì chắc là
              chƣa ai ngồi lƣợng hóa ra bao nhiêu?!? Thời gian cũng là tiền bạc mà! Làm gì tốn
              kém mà mang lại hiệu quả thiết thực thì không nói gì, chi ra bao nhiêu cũng không

              “xót”.  Nhƣng  mà  đâu  đó  sau  lễ  phát  động  rồi  “đâu  lại  hoàn  đấy”,  không  thấy
              chuyển biến đƣợc gì, để năm sau lại tiếp tục phát động. Vậy là, lãng phí chứ còn gì
              biện minh đây?!?

                       Nhiều buổi lễ xứ mình dƣờng nhƣ đã đƣợc “đúc khuôn” luôn rồi. Trƣớc hết
              là vài tiết mục văn nghệ chào mừng, kế đến là tuyên bố lý do, rồi giới thiệu đại

              biểu này khách nọ, rồi phát động chủ đề gì đó, cuối cùng là một đại biểu lên cam
              kết, hứa hẹn. Nhiều khi nhìn xuống thấy có ngƣời “ngáp vắn, ngáp dài”, ngồi “thở
              ra” ngao ngán do dài lê thê, trên đầu thì nắng mà dƣới đất thì đôi chân đã mỏi. Vậy
              là, mới đầu thì góc này xầm xì nói nhỏ, chỗ kia học sinh lại ồn ào nhƣ “vỡ chợ”,
              phải có ngƣời đi tới đi lui nhắc nhở. Trên nói cứ mặc nói, dƣới nói chuyện riêng cứ

              mặc nói chuyện riêng, đùa giỡn, cấu nhéo...

                       Nhớ  lại  mình  đang  sống  và  làm  việc  trong  thời  buổi  truyền  thông  đa
              phƣơng tiện mà dƣờng nhƣ không chú ý tận dụng sức mạnh của các kênh hiện đại
              nhƣ vậy. Bây giờ báo chí, phát thanh, truyền hình đƣa tin nhanh nhạy hàng ngày,
              hàng giờ, kèm theo hình ảnh, âm thanh, màu sắc sống động, mà sao cứ mãi “trên

              đọc, dƣới dò”, có khi còn “tra tấn nhau”? Sao không tận dụng những ƣu việt của
              các công nghệ, mà cứ mãi bám víu vào cái xƣa cũ vậy? Thời buổi bây giờ ngƣời ta
              tính thời gian bằng đơn vị giây chứ đâu còn tính bằng đơn vị giờ, đơn vị buổi nữa.
              Và ngƣời ta còn đong đếm chi li các khoản lãng phí “hữu hình” và “vô hình”, còn

              xem đó là thƣớc đo của sự tiến bộ, văn minh nữa kìa. Chúng ta hay nhắc đến mà
              hình nhƣ cũng mau quên rằng mình đang sống trong cuộc cách mạng 4.0.

                       Muốn truyền thông điều gì đó hãy đƣa xuống tận cộng đồng dân cƣ, từng ô
              phố, từng tuyến phố, từng tổ tự quản cộng đồng. Sáng làm cũng đƣợc mà tối làm
              cũng đƣợc, miễn là bà con rảnh rỗi. Trong không gian gần gũi đó có thể nói hết ý

              nghĩa, lợi ích mang lại mà mỗi ngƣời, mỗi cộng đồng cần chung tay thực hiện. Nào




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 85
   265   266   267   268   269   270   271   272   273   274   275