Page 342 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 342
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN VÉ SỐ
Vậy là, vé số kiến thiết, một loại hình đóng góp phần không nhỏ cho sự tăng
trƣởng của nhiều địa phƣơng, đã ngừng phát hành trong một thời gian để góp phần
cắt đƣờng lây lan của cơn đại dịch Covid-19. Đâu ai có, ngờ lại có lúc tạm dừng
một lĩnh vực đem lại nguồn thu lớn nhƣ vậy! Và, cũng không ai lƣờng trƣớc tình
cảnh hàng ngàn việc làm cho bà con nghèo khó quê mình đột ngột bị ngƣng trệ.
Thiệt đúng nhƣ ông bà mình hay than: "Nghèo mà còn mắc cái eo"! Cái
"nghề" bán vé số không phải đòi hỏi nhiều kỹ năng, mà coi vậy lại là công việc
kiếm cơm cho nhiều ngƣời khó có thể tìm kiếm công việc mƣu sinh nào khác. Già
cả có, mà trẻ nhỏ cũng có. Đàn ông con trai cũng có, mà đàn bà con gái cũng có.
Ngƣời lành lặn cũng có, mà ngƣời khuyết tật cũng có. Trời nắng chang chang cũng
ráng mà bán cho hết mấy tờ vé mỏng manh còn lại, còn khi trời mƣa thì cũng
không thể ngồi yên ở nhà khi nhìn xấp vé còn dầy cộm. Bán ở tiệm quán cũng cố,
mà bán ở cây xăng cũng ráng. Bán ở lề đƣờng đông ngƣời qua lại chƣa hết, thì vô
từng nhà nhẫn nại mà mời mọc. Sáng ở chợ này, trƣa lại có mặt ở bến xe kia, chiều
tối lại nấn níu ở góc phố nọ. Có ai đếm đƣợc số bƣớc chân, số vòng quay bánh
xe mỗi ngày bà con mình lặn lội mƣu sinh nhƣ thế nào...! Khi "trì kéo", không ít
ngƣời quảnh mặt quay ngang tỏ vẻ khó chịu thì cũng nuốt nổi buồn vào lòng mà
ráng chịu cho qua.
Ngƣời mua mà tính tình thân thiện, biết cảm thông thì còn nhẹ lòng. Gặp
những ngƣời hay cáu gắt thì cũng ráng mà cƣời gƣợng, mà năn nỉ ỉ ôi chớ biết sao
bây giờ...?!? Hãy nhìn những ngƣời già gƣơng mặt khắc khổ với những nếp nhăn
hằn trên khoé mắt ngồi ở vệ đƣờng, đáng tuổi cha tuổi chú, chào mời từng tấm vé
số mà thiệt là đắng lòng làm sao! Hãy thử tƣởng tƣợng nếu đó là ngƣời thân của
mình lâm vào tình cảnh nhƣ vậy mới biết thế nào là xót xa. Có bao giờ ngẫm nghĩ
lại lúc nào đó, trong vô thức, thậm chí là vô cảm, mình đã có những lời nói, hành
động làm tổn thƣơng cho những ngƣời dễ bị tổn thƣơng thì tối đến chắc khó mà
yên giấc? Có bao giờ mình đang sống dƣ thừa thì có những ngƣời thiếu thốn trăm
bề mà không chút nghĩ suy? Có bao giờ chúng ta nhớ lại có lúc tỏ ra khó chịu,
nặng lời với những ngƣời rất cần một sự cảm thông, một lời sẻ chia?
Để có đƣợc những trƣờng học khang trang, những trạm y tế tƣơm tất, những
con đƣờng cây cầu kiên cố là một phần nhờ vào nguồn thu từ xổ số kiến thiết. Và,
để có đƣợc nguồn thu đó, có biết bao con ngƣời ngày đêm nhẫn nại làm những việc
mà xã hội đôi khi thiếu cảm thông. Giờ đây, những ngƣời đó lại đang gặp muôn
vàn khó khăn. Bữa cơm hàng ngày có khi còn chƣa đủ no, huống hồ là đủ chất
dinh dƣỡng. Chi phí học hành, chữa bệnh, cho con cái thì thắc thỏm từng ngày. Rồi
lúc trái nắng khi trở trời bệnh hoạn thì lấy ở đâu ra bây giờ? Mái nhà thì nay thấm
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 61

