Page 354 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 354

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                 CÂU CHUYỆN “CON ĐƢỜNG NÔNG SẢN”

                    Phải nói trƣớc để không thôi bị mang tiếng “đạo văn” của ngƣời khác.
              “Con  đƣờng  nông  sản”  là  tên  một  chuyên  mục  của  Đài  Truyền  hình  Việt

              Nam. Tác giả chỉ xin mƣợn cụm từ ấy để chia sẻ đôi điều nhân dịp ra mắt
              “Trung tâm giới thiệu trƣng bày đặc sản và du lịch Đồng Tháp tại Hà Nội”.
              Một ý tƣởng của nhiều ngƣời tâm huyết đã đƣợc hiện thực hóa giữa lòng Thủ
              đô!

                    Nông sản, đặc sản, xứ Sen hồng của mình đã có tiếng lành đi xa. Nông dân xứ

              mình năng động lắm. Doanh nghiệp xứ mình sáng tạo lắm. Khởi nghiệp xứ mình
              khát vọng lắm. Sản phẩm xứ mình đã có mặt ở nhiều chợ đầu mối, trên kệ hàng
              của các siêu thị, trung tâm thƣơng mại từ Bắc chí Nam, kể cả nƣớc ngoài. Ngƣời
              quê mình rất đỗi tự hào về sản phẩm quê mình, mà tự hào sản phẩm tích tụ dần sẽ

              trở thành niềm tự hào quê hƣơng xứ sở. Ngày xƣa thì “yêu quê hƣơng qua từng
              trang sách nhỏ”, ngày nay thì “yêu quê hƣơng qua từng nắm đất”, huống chi đây là
              những sản phẩm kết tinh từ bàn tay, khối óc của ngƣời quê mình, trên mảnh đất
              thân yêu của mình!

                    Từ trƣớc tới giờ, bà con mình làm ra nông sản, đến mùa vụ thì trông  ngóng

              thƣơng lái đến thu mua. Một chị thƣơng lái mà cũng là chủ một doanh nghiệp,
              ngƣời luôn đau đáu câu chuyện nông sản xứ mình, ƣu tƣ: “Nông sản Việt nhƣ cô
              gái đẹp, nhƣng chỉ biết ngồi nhà mà chờ ngƣời đến tán tỉnh”. Nghĩa là không chủ
              động tìm đến thị trƣờng. Nghĩa là cứ “mua đứt, bán đoạn”. Nghĩa là mua bán theo
              kiểu “tiền trao, cháo múc”. Rất nhiều khuyến nghị bà con nông dân, doanh nghiệp,

              nào là phải “sản xuất theo tín hiệu của thị trƣờng”, nào là phải “bán cái thị trƣờng
              cần, chứ đừng có bán cái mình có”. Nói vậy coi chừng là đánh đố bà con đó! Với
              quy mô sản xuất nhỏ lẻ, manh mún, thì bà con làm sao có đủ số lƣợng để tự mình
              mang đến thị trƣờng rộng lớn mà buôn mà bán?!? Với quy mô sản xuất nhỏ thì

              doanh nghiệp làm sao cạnh tranh đƣợc khi mà chi phí vận chuyển, kho bãi, quảng
              bá, tìm kiếm thị trƣờng đều cao?... Đất lạ, quê ngƣời, trăm thứ bỡ ngỡ, biết bao khó
              khăn, rủi ro rình rập. Ngƣời tiêu dùng ở các vùng miền khác nhau có yêu cầu khác
              nhau, thị hiếu khác nhau, cảm xúc cũng là khác nhau. Hổng biết là thất bại liền!

                    Tất cả những trở ngại trên là rào cản làm cho sản phẩm của quê mình khó mà

              đi xa một cách bền vững. Hoặc đi đƣợc vài chuyến rồi đứt gãy. Hoặc khi đem đến
              các hội chợ thì rầm rộ nhƣng kết thúc rồi thì “ai về nhà nấy”, lại tiếp tục ngóng chờ
              hội  chợ  lần  sau.  Buôn  bán  nhƣ  vậy  thì  đâu  khác gì  chợ  phiên  trăm  năm  trƣớc.
              Muốn vƣợt qua những rào cản đó để đặc sản của mình đi xa hơn, chiếm lĩnh thị
              trƣờng một cách đỉnh đạc hơn, thì không có cách nào khác là phải “đi cùng nhau”!

              “Đi cùng nhau” để bổ sung cho nhau, nƣơng tựa vào nhau, để tiết kiệm từng đồng





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 73
   349   350   351   352   353   354   355   356   357   358   359