Page 99 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 99

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                     ĐÃ MANG LẤY NGHIỆP VÀO THÂN

                     Lâu lâu cũng "lẩy" Kiều một lần cho vui. Đọc "Bốn mƣơi năm nói láo"
              của nhà văn kiêm nhà báo Vũ Bằng thấy ổng mở đầu bằng 2 câu Kiều: "Đã

              mang  lấy  nghiệp  vào  thân/Cũng  đừng  trách  lẫn  trời  gần  trời  xa".  Vậy  đó,
              "ngƣời chọn nghề hay nghề chọn ngƣời" thì giờ đã vậy rồi, các bạn đang làm
              báo và đã là một nhà báo của mảnh đất này rồi. Cuộc đời dù có run rủi thế
              nào thì giờ các bạn vẫn nên đặt tay lên ngực mình (chớ đừng nên vỗ ngực

              xƣng tên nghen) mà thốt lên rằng: Tôi một nhà báo đất Sen hồng! Hoặc đêm
              đêm các bạn có thể nhoẻn miệng cƣời trong giấc ngủ rằng mình đã là một nhà
              báo, đang là một nhà báo và mãi sẽ là một nhà báo cho đến sức cùng, lực kiệt.

                     Làm nghề gì thì cũng cần đam mê, cũng cần "cháy" hết lòng. Khi thấy tự
              hào với nghề thì bạn mới thấy ý nghĩa của việc mình làm, nghề mình chọn. Không

              cần "đao to búa lớn" rằng, báo chí là "quyền lực thứ tƣ" nhƣ ngƣời ta gán ghép
              "tƣớc danh" này nọ, chỉ cần yêu nghề và yêu ngƣời, yêu cuộc đời này thôi là cũng
              "đƣợc" rồi, là "đủ" rồi!

                     Mỗi lần tôi nghĩ đến nghề làm báo là liên tƣởng ngay đến những nhà báo

              tiền bối, gần xa. Các bạn đã đọc "Thế giới phẳng" chắc biết đến tác giả Thomas
              Friedman - một nhà báo thực thụ đấy. Quyển sách của nhà báo này từng một thời
              đƣợc thiên hạ sôi nổi tranh luận từ diễn đàn này đến hội thảo kia, từ cơ quan truyền
              thông này đến hãng thông tấn kia. Một nhà báo với góc nhìn chính luận đã dẫn dắt
              cả thế giới này đến câu chuyện "thế giới phẳng hay không phẳng?".


                     Tôi  muốn  nhắc  đến  "Thế  giới  phẳng"  và  "Thomas  Friedman"  là  để  liên
              tƣởng đến một nghề cần hệ thống kiến thức tổng hợp, cần đến mối quan hệ xã hội
              rộng, cách nhìn sắc bén, chuyển tải đƣợc những thông điệp để dẫn dắt ngƣời đọc,
              ngƣời nghe, ngƣời xem đồng hành với những khám phá mới, những phát hiện mới.
              Muốn vậy, ngƣời làm báo phải học, học và ... học, phải đọc, đọc và ... đọc. Không

              học liên tục, không đọc nhiều, không nghiên cứu sâu thì mãi mãi chỉ có thể quanh
              quẩn với cái mình đã học đâu đó ở trƣờng này - lớp nọ, mà với sự thay đổi không
              ngừng thì với những cái mình có, điều mình nghĩ thì có khi đã lạc hậu lắm rồi. Một
              tác phẩm báo chí dù ngắn hay dài đều phải sâu sắc từng câu chữ một. Đừng hời

              hợt, dễ dãi với "đứa con tinh thần" của mình. Từng chuyên trang, chuyên mục phải
              sâu sắc, phải có "hồn". Và hơn hết là phải có trách nhiệm với ngƣời đọc, ngƣời
              nghe, ngƣời xem và trách nhiệm với chính mình. Nói về nông nghiệp thì phải thấm
              đẫm hơi thở của đồng của ruộng, của cây của trái, phải "đọc" đƣợc trong ánh mắt,
              trong nghĩ suy của ngƣời nông dân. Viết về con ngƣời thì phải lột tả đƣợc tính
              nhân văn, hay là đau đáu làm sao giúp họ hun đúc ý chí vƣợt lên nghịch cảnh, dám

              đứng lên ngay từ chỗ thất bại, sai lầm…





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 95
   94   95   96   97   98   99   100   101   102   103   104