Page 88 - nguoi anh hung chan dat
P. 88
Người anh hùng ch ân đất 89
Thử nghiệm bay, thử nghiệm đội hình, hình dung lại cách đối phó
của địch, cách rút lui của ta. Phương án đã hình thành một cách tương
đối hoàn chỉnh. Cấp chỉ huy đã xem xét và chấp thuận cho đội hình mới
ra trận. Một chút tự tin được củng cố thêm trong lòng các chiến sĩ lái. Họ
mang những nụ cười bước lên máy bay khi các chiến sĩ cơ giới, kỹ thuật,
vô tuyến điện, vừa chuẩn bị xong cho một chuyến bay.
Ngày 4 tháng 4 năm 1965, chiến thuật mới được ứng dụng khi có
lệnh xuất kích. Đội hình 4 chiếc MiG-17 của ta chống 8 con F-105D thẩn
sấm trên vùng trời Thanh Hóa với phi công Trần Hanh bay số 1 cùng một
phi công bay số 2 đã quả nhiên bắn hạ hai chiếc F-105 đầu tiên trên bầu
trời miền Bắc Việt Nam. Một chiến thắng nức lòng làm tăng cao tinh thần
quyết chiến của Trung đoàn 923 mới thành lập.
Sau 5 ngày đêm - đến hôm 9 tháng 5 năm 1965 - Mỹ quyết tâm trả
thù trận thua trước với một lối đánh xa lạ kiểu biệt kích.
8 giờ 45 phút, một chiếc F-4B Phantom II, số hiệu 151403 của Phi
đoàn tiêm kích VF-96 tàu sân bay ƯSS Ranger CV-61, do tên trung úy T.
Murphy và Robert Fagan ngồi trong khoang lái, bất ngờ xuất hiện bên kia
đám mây lao vào đội hình ta đánh lén. Phía ta có 4 chiếc MiG-17 vào trận
trong tư thế bị động. Tình hình đã không diễn ra thuận lợi như 5 ngày
trước. Tên lửa của F-4B không đối không ngay từ phút đẩu đã bắn trúng
một chiếc MiG-17 của ta. Một phút sau, con F-4B bị hỏa lực súng máy từ
các chiếc MiG-17 còn lại vây dí khiến nó trúng đạn và đã lao đầu xuống
biển đền tội. Hai tên giặc lái bị mất tích.
Cách đánh mới của ta vẫn chưa được các phi công vận hành trơn
tru. Những kiến thức không chiến thu hoạch được từ trường huấn luyện
của Trung Quốc vẫn đeo bám trong đầu các phi công Việt Nam như một
lực quán tính siêu hình, khiến các phi công chưa thể vượt thoát để thích
nghi với cách đánh mới một cách trọn vẹn và nhuần nhuyễn được trong
quãng thời gian tương đối ngắn.
Còn phía Mỹ thì không dễ gì bọn địch lại có thể tối tăm mặt mũi
với một vài trận đánh du kích chưa được thực hiện thuần thạo của không
quân ta, nên tình hình khó khăn bế tắc lại lặp lại. Chúng ra sức đánh phủ
đẩu ta bằng nhiều trận đông gấp nhiều lần và luôn thay đổi chiến thuật,
làm cho các phi công của ta, nhất là các phi công trẻ phải chịu thất trận
liên tục. Từ tháng 2 đến tháng 6 năm 1965, ta mất 4 chiếc MiG-17. Mỹ

