Page 132 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 132

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                         CÂU CHUYỆN CON RẮN MỐI

                     Nói đến miền Tây, nói đến Đồng Tháp Mƣời, ngƣời ta thƣờng nghĩ ngay đến
              xứ sở của cá, tôm, rùa, rắn, chuột đồng. Nhƣng ở vùng đất bốn mùa hào sảng này

              còn nhiều sản vật, món ăn đậm chất hoang sơ của những ngƣời đi mở đất. Một
              trong những món ăn đậm chất đồng hoang chính là rắn mối, một loài bò sát bốn
              chân, hình nhƣ là họ thằn lằn, cũng tƣơng tự nhƣ thằn lằn núi ở miền Đông, nhƣ
              con  dông  ở  miền  duyên  hải. Rắn  mối  có  thể  “nƣớng  mọi”  mà  cũng  có  thể  “xé

              phay”. Dân sành ẩm thực nói thịt rắn mối còn ngon hơn thịt gà nữa đó!

                     Bữa rồi, đem rắn mối lên Sài Gòn nhờ chế biến để khoe với thiên hạ một
              món đặc sản của ngƣời miền Tây. Mọi ngƣời háo hức, sẵn sàng. Rồi nhân viên
              phục vụ mang ra món chả giò. Ủa, rắn mối đâu rồi, sao hổng mang ra? Nhân viên
              phục vụ phân trần, thì đó, “chả giò rắn mối” đó! Trời, đã ăn rắn mối biết bao nhiêu

              lần mà lần đầu thƣởng thức món này! Cũng ngon vì vị lạ, vì trình bày bắt mắt.
              Ngƣời quản lý nói vui, chỉ cần khéo tay bằm thịt, ƣớp tẩm gia vị, quấn bánh tráng
              đem chiên là có một món ngon lành, sang trọng. Ảnh còn nói thêm, nếu để nguyên
              con thì khi thanh toán thực khách dễ so sánh giá cả, nhƣng khi chế biến nhƣ vầy thì
              sẽ khó có cái để mà so sánh, giá trị gia tăng cao nằm trong đó. Một con rắn mối mà

              biết cách chế biến thì giá bán có thể bằng cả năm mƣời con. Thì ra là vậy, nguyên
              lý và nghệ thuật kinh doanh là đây!

                     Đem câu chuyện “chả giò rắn mối” nhiều hàm ý chia sẻ với “Tâm quê Hội
              quán”, Hội quán thứ 25 của Đất Sen hồng. Bà con nghe mà thấy hình nhƣ thấm
              lắm, bàn ra tán vào thật sôi nổi. À, thì ra nông sản xứ mình tuy mang danh nghĩa

              đứng đầu về sản lƣợng nhƣng chỉ biết bán thô. Những khâu bảo quản, chế biến,
              xây dựng thƣơng hiệu, quảng bá truyền thông, phân phối hầu nhƣ còn xa lạ với
              ngƣời sản xuất. Vậy là, những phân khúc tạo ra giá trị cao nhất thì nằm ở đâu đó,
              còn ngƣời sản xuất nhận đƣợc giá trị ở phân khúc thấp nhất. Vậy là cùng làm ra

              sản lƣợng nhƣ nhau nhƣng chỉ cần biết cách kinh doanh thôi đã đem về lợi nhuận
              gấp nhiều lần rồi. Làm sao bây giờ đây bà con mình ơi?

                     Thì bà con mình phải nghĩ khác, làm khác thôi! Phải chuyển tƣ duy sản xuất
              thiên về sản lƣợng, trông chờ vào giá cả cao nhƣ bao đời nay. Bây giờ thì phải là

              “tƣ duy kinh tế lấy giá trị gia tăng làm mục tiêu”. Có dễ không? Chắc là không! Bà
              con mình quen vậy rồi. Doanh nghiệp mình cũng quen vậy rồi. Chính quyền và bộ
              máy chuyên ngành lại cũng quen vậy rồi. Làm sao mà biết bảo quản, làm sao mà
              biết chế biến đây? Rồi ai hỗ trợ cách đóng gói, bao bì, nhãn mác, xây dựng thƣơng
              hiệu đây? Rồi ai giúp quảng bá truyền thông? Rồi bán ở đâu? Không khéo lại ế
              hàng cho coi! Nói chuyển từ “tƣ duy sản xuất” sang “tƣ duy kinh tế” thì dễ lắm

              nhƣng hiện thực hoá mới là khó, khó trăm bề! Đi trên con đƣờng cũ biết là sẽ gặp





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                || 128
   127   128   129   130   131   132   133   134   135   136   137