Page 155 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 155

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                           CÂU CHUYỆN CÁI CÀ VẠT

                     Chắc chắn rằng, cà vạt là cái đƣợc du nhập từ phƣơng Tây. Hổng lẻ
              quốc phục xứ mình là "áo dài, khăn đóng" mà "trồng" cái cà vạt lên coi sao

              đƣợc? Vì đƣợc du nhập nên dân "Hai lúa" xứ mình ít khi nào sử dụng, trừ
              khi có dịp gì đó trọng đại lắm! Thì đó, hễ cứ gặp ai đó thắt cái cà vạt là nghĩ
              ngay đến việc đi lễ hội hoặc đi ăn cƣới, ăn hỏi gì đó thôi. Vậy mà, có anh bạn
              lại khoái thắt nó. Mà đâu chỉ có khoái thôi, ảnh còn đề nghị viết một bài về

              câu chuyện đó nữa. Mà cái cà vạt đó đâu có phải là hàng hiệu này, hiệu nọ của
              nƣớc này, nƣớc kia đâu! Nó là hàng thủ công sử dụng chất liệu từ cái khăn
              rằn  quê  mình...  Có  ngƣời  còn  gọi  nó  là  chiếc  khăn  choàng  tắm,  một  biểu
              tƣợng của ngƣời Nam bộ.

                     Số là, có một bạn trẻ lớn lên cùng với tiếng rầm rập của những khung cửi dệt

              thủ công những chiếc khăn rằn đơn sơ của một làng nghề có từ trăm năm trƣớc -
              làng Long Khánh, huyện Hồng Ngự. Chiếc khăn mộc mạc vậy nhƣng đã bầu bạn
              với những ngƣời du kích trong các cuộc trƣờng chinh. Chiếc khăn đơn sơ vậy mà
              đã theo những ngƣời nông dân ra khắp đồng, đi khắp ruộng. Nhƣng rồi, cũng nhƣ
              nhiều  nghề  truyền  thống  khác,  nghề  dệt  khăn  choàng  bị  lâm  vào  mai  một,  sản

              phẩm  này  ngày  càng  gặp  nhiều  khó  khăn  khi  thị  hiếu  ngƣời  tiêu  dùng  thay
              đổi, "sính mác" hàng ngoại để rồi quên đi những sản phẩm gắn bó bao đời. Và,
              chiếc khăn rằn chỉ còn bán cho ngƣời nghèo sử dụng. Và, ngƣời làm nghề cũng
              nghèo theo.

                     Vậy mà, cô bạn trẻ ấy nhìn ra giá trị chiếc khăn bình dị đó, nghiên cứu thay

              đổi chất liệu và cách dệt, rồi thiết kế ra nhiều loại màu sắc sinh động, bắt mắt. Và
              rồi, những chiếc khăn cách tân đó trở thành sản phẩm du lịch địa phƣơng, đƣợc du
              khách lựa chọn nhƣ một món quà ƣa thích. Vậy là từ đây, những chiếc khăn đã toả
              đi muôn phƣơng. Chƣa hết, bạn đó còn dùng chất liệu ấy, tạo ra chiếc áo dài, bộ đồ

              công sở, chiếc ví xinh xinh, quần áo trẻ con... . Một trong những sáng tạo đó chính
              là chiếc cà vạt mà anh bạn đeo một cách rất tự hào. Cái cà vạt đó chắc chắn làm
              sao sánh đƣợc với hàng chính hiệu nhƣng ẩn chứa bên trong nó là ý tƣởng sáng tạo
              và  khát  vọng  quảng  bá  sản  phẩm  địa  phƣơng  của  cô  bạn  trẻ  đã  đƣợc  trao  giải
              thƣởng trong một Cuộc thi khởi nghiệp.


                     "Quê hương mỗi người chỉ một…" Và, mỗi ngƣời yêu quê hƣơng theo cách
              riêng của mình. Cô bạn trẻ yêu cái làng quê Long Khánh, yêu những nỗi vất vả của
              hàng trăm ngƣời làm nghề dệt nên cho đời những chiếc khăn. Cô ấy yêu và mong
              muốn sản phẩm của làng quê này phải đƣợc nhiều ngƣời biết đến. Cô ấy muốn
              chứng minh rằng, từ những sản phẩm rất bình dị nhƣng biết chăm chút, thổi vào đó








                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                || 151
   150   151   152   153   154   155   156   157   158   159   160