Page 151 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 151
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN THÔI NÔI
Thôi nôi tức là trẻ con đủ 12 tháng tuổi và thƣờng thì "thôi nằm nôi" nữa.
Vậy trẻ con lúc này có thể làm gì? Đó là: Có thể tự đứng vững và bắt đầu chập
chững bƣớc đi một mình, đến đƣợc chỗ ngồi không cần trợ giúp, vịn vào bàn, ghế
tự đứng lên và di chuyển. Nhắc chuyện thôi nôi là để liên tƣởng đến một câu
chuyện khác, đó là nhiều Hội quán nông dân mình cũng vừa tròn một tuổi. Nhanh
thật, ngày nào mới đến dự lễ ra mắt, mà đến nay lần lƣợt nhiều hội quán mời về sơ
kết một năm hoạt động rồi.
Một ngày cuối năm, đến dự một năm hình thành và hoạt động của "Nhân
Tâm Hội quán" ở Bình Thạnh thấy trào dâng nhiều niềm cảm xúc. Nghe anh Ba,
anh Năm, anh Bảy và nhiều anh nữa phát biểu sao thiệt là hay quá chừng! Nào là,
có cái Hội quán này bà con mới có dịp đến gặp gỡ với nhau, ngoài chuyện hàn
huyên, chia sẻ cuộc sống hàng ngày còn đƣợc các nhà khoa học đến truyền đạt kiến
thức khoa học. Nào là, bà con mình đừng có mạnh ai nấy làm, mà phải cùng nhau
sản xuất theo đúng một quy trình để trái chanh xứ mình đƣợc ngƣời tiêu dùng lựa
chọn. Nào là, đề nghị chính quyền hỗ trợ coi sao chớ bây giờ nhiều loại phân thuốc
quá làm bà con tù mù luôn, không khéo chính mình bị nhiễm bệnh trƣớc. Có anh
về hƣu còn hăng hái kiến nghị "làm sao cho ấp của tui cũng có đƣợc cái Hội quán
giống nhƣ vầy để bà con có địa điểm ngồi với nhau cho xôm"...
Vậy là, bà con mình đã thấy lợi ích của hội quán rồi. Vậy là, bà con biết rằng
không thể mãi sống lủi thủi một mình, sản xuất riêng rẽ một mình rồi. Nghĩa là, bà
con đã nhận ra rằng sẽ phải đƣơng đầu với nhiều rủi ro nếu tiếp tục "đèn nhà ai nấy
sáng, vƣờn nhà ai nấy làm" rồi. Vậy là, ngƣời Bình Thạnh từ nay đã làm cuộc cách
mạng mới, cuộc cách mạng từ bỏ cách làm ăn nhỏ lẻ, manh mún, tự phát, để hợp
tác lại mà "mua chung, bán chung". Sự thay đổi, dù lớn dù nhỏ, đều khó khăn và
đáng mừng vì cái cũ đã bám dính vào mỗi ngƣời lâu lắm rồi, vì sự so đo thiệt hơn
giữa ngƣời này với ngƣời kia, giữa ngƣời sản xuất với doanh nghiệp. Tất cả biến
thành trở lực níu kéo mỗi ngƣời lại, mà muốn vƣợt qua thì cần hành động của cả hệ
thống và cần đến sự kiên trì, bền bỉ nữa.
Cũng nhƣ đứa trẻ lên một tuổi bƣớc đi còn lựng chựng, thậm chí té ngã, rồi
lại bám vịn để đi tiếp. Thì đó, mới vừa nghe tin có hội quán ngƣời này ngƣời kia đã
"quay lƣng" lại với nhau do xuất hiện sự so đo, tính toán giữa "cái tôi" và "cái
chúng ta". Nhƣng với sự hỗ trợ của cấp uỷ, chính quyền, đã khôi phục lại rồi.
Ngƣời này bƣớc ra thì ngƣời khác bƣớc vào và mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn. Vậy
là đáng mừng! Nhƣng cũng có hội quán nghe đâu hình nhƣ đang bơ vơ, mất
phƣơng hƣớng, mà chƣa thấy ai đến "chìa bàn tay ra"... Vậy coi chừng mắc "bệnh
phong trào" rồi đó! Thấy ngƣời ta mần thì mình cũng mần cho bằng chị bằng em,
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 147

