Page 213 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 213

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                            CÂU CHUYỆN NGÕ XÓM

                       Đi thăm thú một nơi nào đó thì thƣờng sẽ thấy vẻ choáng ngợp của những
              dãy phố chính tấp nập “kẻ ngƣợc - ngƣời xuôi”, “ngƣời mua - kẻ bán”. Nhƣng hãy
              đi sâu vào các ngõ ngách phía sau đó để phát hiện đƣợc nhiều điều thú vị. Những

              khung  cảnh  khác,  những  cuộc  sống  khác,  và  cuộc  sống  của  những  con  ngƣời
              dƣờng nhƣ cũng khác. Thú vị cũng có, nặng lòng cũng có! Có niềm vui nho nhỏ,
              mà cũng gặp phải những chuyện nghẹn lòng! Hôm đi thăm các gia đình chính sách
              nhân kỷ niệm Ngày Thƣơng binh, Liệt sĩ năm nay cũng vậy...


                       Một ngôi nhà đơn sơ, một cuộc sống đạm bạc. Di ảnh liệt sĩ hy sinh trong
              cuộc kháng chiến chống Mỹ đƣợc treo trang trọng trên tƣờng. Anh con trai của
              ngƣời đã hiến cả cuộc đời mình cho hòa bình, độc lập giờ chạy xe ôm cùng với
              ngƣời vợ tần tảo. Không kể lể nhiều về gia đình, chỉ nói về hiện tại, anh tâm tình

              rằng: “Tôi luôn tự nhủ trong lòng mình là con liệt sĩ thì phải sống sao cho đúng
              truyền thống gia đình, đúng với tâm nguyện của ngƣời cha!”. Và việc làng xóm,
              chuyện cộng đồng, anh đều xắn tay cùng lo. Còn công việc mƣu sinh trong điều
              kiện khó khăn của nghề xe ôm mà anh tham gia Nghiệp đoàn thì vẫn phải sống cho
              thật tử tế! Có nghề nào kiếm tiền một cách chân chính mà không “đổ mồ hôi, sôi
              nƣớc mắt” đâu?!? Cuộc sống còn nhiều gian khó nhƣng hàng ngày anh vẫn dõi

              theo từng bƣớc phát triển của quê hƣơng mình với lòng tự hào khi nghe những
              ngƣời khách phƣơng xa đi xe khen ngợi, nghe tỉnh mình vƣơn xa... Anh nói về “tái
              cơ cấu nông nghiệp”, về “Hội quán”, về “Làng hoa quê mình” với niềm tin và sự
              kỳ vọng chân thành, mộc mạc. Thật xúc động và tự hào! Xin chân thành cảm ơn

              những con ngƣời hiền hòa, dung dị, giàu lòng nhân ái nhƣ vậy!

                       Đến một gia đình khác, cha mẹ liệt sĩ thì tuổi cao sức yếu, cái bệnh của
              ngƣời già đeo đẳng, con cái thì đi làm ăn xa. Nhƣng nụ cƣời vẫn trên môi. Rồi
              những gia đình khác cũng vậy, vẫn cƣời và cƣời. Có khi tiếng cƣời giòn tan nhƣng

              cũng có những tiếng cƣời nhƣ giấu vào lòng những lo toan, trắc trở trong cuộc
              sống. Còn  bao nhiêu  ngƣời  nhƣ  vậy  mà  mình  chƣa  biết  đến,  chƣa  một  lần đến
              thăm?

                       Thế hệ hôm nay không còn nghe tiếng bom rơi đạn nổ, chỉ biết chiến tranh
              qua sách báo, phim ảnh. Nhƣng dù làm gì, doanh nhân hay cán bộ, công chức, hãy

              đến với những gia đình chính sách để cảm nhận đƣợc vết thƣơng chiến tranh vẫn
              chƣa lành trên mảnh đất này, để thấy ám ảnh bởi sự hy sinh xƣơng máu của những
              ngƣời đi trƣớc giúp cho quê hƣơng có đƣợc thanh bình. Hãy đến đó không chỉ
              bằng lý trí, mà bằng con tim; không chỉ vì mệnh lệnh, mà bằng sự tỉnh thúc từ
              trong mỗi ngƣời, không chỉ trong một ngày kỷ niệm hàng năm mà thƣờng xuyên

              hơn.





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 28
   208   209   210   211   212   213   214   215   216   217   218