Page 217 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 217

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                             CÂU CHUYỆN VỀ LÀNG

                       Gần đây, nhiều ngƣời hay dùng hình ảnh “đi Bình Dƣơng” để nói về những
              dòng ngƣời miền Tây rồng rắn rời bỏ làng quê lên các đô thị, khu công nghiệp ở
              miền Đông làm công nhân. Nghe đầy thƣơng cảm, đầy xót xa! Rồi hết hội thảo

              này, hội nghị kia tìm hết giải pháp này đến kế sách nọ, nhƣng dƣờng nhƣ chƣa có
              cái nhìn một cách căn cơ. Rồi lại có “tiếng chì tiếng bấc” trách sao chính quyền
              không thu hút các nhà đầu tƣ về để giải quyết việc làm tại chỗ, để “ly nông nhƣng
              bất ly hƣơng”? Sao không làm gì để nông nghiệp phát triển bền vững, thu nhập

              ngƣời nông dân tăng, để họ bám ruộng, bám vƣờn?

                       Đây đó không ít ngƣời so sánh, nông thôn thì lạc hậu, còn đô thị là văn
              minh, làm công nghiệp ắt mới giàu có, chứ còn làm nông sẽ cứ mãi nghèo khó...
              Ủa, đô thị cũng đi lên từ làng quê mà, những thị dân hôm nay cũng “dây mơ rễ

              má” với những ngƣời nông dân còn đang cặm cụi tạo ra sản phẩm cho ngƣời thành
              thị kia mà! Những gót son của thiếu nữ thành thị có phải từ những đôi chân lấm
              bùn của cha, của mẹ là nông dân không? Vậy đó, đứng bên ngoài, thậm chí là đứng
              bên trên để mà bình phẩm, mà soi xét thì dễ lắm. Nhƣng suy cho cùng, hình nhƣ
              mỗi ngƣời không “vô can” trong từng bƣớc phát triển hay tụt hậu của quê hƣơng,
              văn minh hay lạc hậu của làng quê mình.


                       Câu chuyện di dân từ nông thôn lên thành thị thì bất cứ đất nƣớc nào cũng
              trải qua trong giai đoạn chuyển đổi nền kinh tế, chỉ có là ít hay nhiều mà thôi! Và
              có lẽ, đó cũng là sự phân công tất yếu, đô thị thì làm công nghiệp, dịch vụ, nông
              thôn thì làm nông nghiệp, là “bếp ăn” cho đô thị. Làm công nghiệp, dịch vụ thì cần

              đến nhiều ngƣời, còn nông thôn thì đất đai teo tóp dần, khi sử dụng máy móc thì
              nhu  cầu  sử  dụng  lao  động  lại  giảm.  Vậy  là,  theo  quy  luật  “nƣớc  chảy  về  chỗ
              trũng”. Muốn thoát ra thì phải tìm cách thu hút đầu tƣ công nghiệp, nhƣng dƣờng
              nhƣ nếu có thì cũng không cân bằng đƣợc với những ngƣời bƣớc vào độ tuổi lao

              động hàng năm. Khó và khó...

                       Trong khi chúng ta ca cẩm về nông thôn, thƣơng xót về ngƣời nông dân thì
              đất nƣớc khác vẫn đặt ra chiến lƣợc: “Nông nghiệp là sinh mạng - Nông thôn là
              tƣơng lai”. Đúng rồi, con ngƣời văn minh tới đâu chăng nữa thì cũng cần đến cái
              ăn, nông thôn dẫu chƣa thật sự trong lành nhƣng cũng không ngột ngạt bằng đô thị.

              Vậy là, họ tập trung chấn hƣng nông thôn, làm cho nông thôn tiếp cận với những
              tiện ích nhƣ đô thị, nông dân đƣợc tri thức hóa. Chúng ta có làm đƣợc, nên làm và
              cần làm nhƣ vậy không hay cứ ngồi mà ca cẩm, mà xót mà thƣơng? Vậy sao chúng
              ta không cùng nhau “về làng”?

                       Doanh nhân “về làng” không chỉ để mua đi bán lại, mà đầu tƣ một cơ sở

              ban đầu nho nhỏ với năm bảy công nhân sơ chế nông sản rồi dần dần mở rộng quy




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 32
   212   213   214   215   216   217   218   219   220   221   222