Page 322 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 322
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
NGHE CÂU HÕ ĐỒNG THÁP TRÊN MIỀN BIÊN GIỚI
“Hò qua... ơ ơ... hơ... ơ...ờ..ơ...ơ
Hồng Ngự quê tôi, bên dòng sông Tiền bát ngát
Đất Lục Thường lúa nặng oằn bông
Ngũ Cù sông nước mênh mông
Vườn cây sai trái, bốn mùa... xanh tươi...”
Hò Đồng Tháp quê mình thì cũng đƣợc nghe nhiều lần rồi, nhƣng nghe trong
một không gian đầy hƣơng đồng gió nội ở miền biên giới một ngày cuối tuần thì
cảm xúc thật dâng trào. Lời hò thiệt gần gũi với hình ảnh dòng sông, đồng lúa,
vƣờn tƣợc, cây trái... Đúng là văn nghệ dân gian thì chỉ có trong không khí dân dã,
những nghệ sĩ áo bà ba khăn rằn quấn cổ mới lột tả hết cái hay, cái đẹp, cái ý nhị
của nó...
Trở lại không khí hôm ra mắt “Hội quán nuôi lƣơn” của bà con Thƣờng
Phƣớc quê mình, mới thấy ấm cúng làm sao, tình nghĩa làm sao! Bảy mƣơi chín
ngƣời nông dân nuôi lƣơn “xúm xa xúm xít” bên nhau, mắt cùng hƣớng về một
ngày mai sẽ có nhiều đổi thay trên miền biên giới này. Sự đổi thay không chỉ đến
từ biến đổi khí hậu, từ con nƣớc mùa rồi không theo quy luật của trăm năm trƣớc.
Sự đổi thay đến từ những thành viên Hội quán này, với phƣơng châm nhƣ anh Hai
Chủ nhiệm Hội quán tuyên bố: “Mình phải tự cứu mình trƣớc khi trời cứu”!
Mà đúng vậy, “mình phải tự cứu mình trƣớc, rồi hàng xóm cứu nhau”! “Nƣớc
xa không cứu đƣợc lửa gần” mà! Trời không còn “chiều lòng ngƣời”, nghĩa là
không còn “Thiên thời” nữa rồi! Đất cũng còn không “chiều lòng ngƣời”, nghĩa là
“Địa lợi” cũng mất dần nữa rồi! Vậy, chỉ còn lại những con ngƣời trên dải đất còn
nhiều gian khó này phải cùng nhau hợp lực lại làm nên yếu tố “Nhân hòa” để cùng
vƣợt qua khó khăn, thách thức trên con đƣờng đi đến khá giả, thịnh vƣợng mà thôi!
“Bàn tay ta làm nên tất cả. Có sức ngƣời sỏi đá cũng thành cơm” là điều ông bà
mình đã tổng kết trong suốt chặng đƣờng chinh phục thiên nhiên hoang sơ, khắc
nghiệt trăm năm trƣớc. Nhƣng những thành viên hôm nay “tay trong tay”, để
“Nhiều tay vỗ nên kêu”, “Đông tay vỗ nên bộp”!
Chinh phục thiên nhiên đã khó, chinh phục “lòng ngƣời” càng khó hơn nhiều.
Trong cuộc sống làm sao tránh khỏi những va đập, “Chén trong sóng còn khua”
mà! Những tỵ hiềm, phiền muộn, so đo, định kiến... đôi khi làm “lòng ngƣời” xa
cách nhau, mặc dù, nhà liền nhà, đất liền đất. Trong cuộc sống đã vậy, thì trong
làm ăn, mua bán cũng vậy. Làm ăn nhỏ lẻ, mỗi nhà vài vuông lƣơn thì chi phí sản
xuất cao, đối mặt với nhiều rủi ro thị trƣờng. Bây giờ, ngƣời ta cạnh tranh với nhau
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 41

