Page 320 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 320
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN DU LỊCH NÔNG NGHIỆP
Nói nào ngay, cách đây vài năm, ngƣời nông dân quê mình đâu có “mơ” một
ngày trở thành ông chủ của những điểm du lịch đâu! Trƣớc giờ, suốt ngày chỉ
“quanh đi, quẩn lại” chuyện đồng án, vƣờn tƣợc thôi. Trồng trọt thì không ai bằng,
chăn nuôi chẳng ai chê. Trông lên trời thì biết chắc chắn khi nào mƣa, lúc nào
nắng. Ngó xuống đất thì biết ngay chỗ nào chai, chỗ nào xốp. Nhƣng giờ đổi thay
rồi, làm chủ một điểm du lịch rồi, mặc dù vẫn có lúc còn hiểu hơi phập phù thế nào
là du lịch, thế nào là điểm tham quan, thế nào là quán ăn miệt vƣờn...
Thì mới đầu có miếng vƣờn, thấy khách đến tham quan xin chụp hình làm kỷ
niệm thì bán vé tham quan. Rồi có khách thì bán thêm trái trên cây, thêm ly nƣớc
cho khách đỡ khát, dần dần “tập tành” bán bữa cơm cho khách đƣờng xa. Vậy là,
phải cất tum, dựng chòi. Chỗ này lát thêm con đƣờng, chỗ kia bắc thêm cây cầu.
Rồi sắm thêm mấy bộ bàn, mua thêm vài chục cái ghế. Đồ sắt đồ nhôm cũng đƣợc,
mà đồ nhựa, đồ gỗ cũng xong. Bếp núc, nhà vệ sinh thì có sẵn hoặc “cơi nới”
thêm. Thức ăn thì đồ vƣờn nhà không đủ thì chạy ra chợ. Nấu ăn thì cũng ngƣời
trong nhà thôi mà, đâu cần thuê mƣớn đầu bếp làm gì cho mất công, tốn tiền. Vậy
là đón khách đƣợc rồi. Ai nói làm du lịch là cần phải tinh tế thế này, phải chu đáo
thế kia, dễ ợt, có gì khó khăn đâu ta?
Mà nói cho công bằng, lâu lâu cũng có ngành chuyên môn mời đi tập huấn,
đƣa đi vài chuyến tham quan, lại đƣợc mấy thầy về chia sẻ kiến thức, kỹ năng. Nào
là, tiếp tân phải vầy, bếp núc phải vầy, bƣng bê phải vầy... Vậy là mần thôi! Nhà
này mần đƣợc thì nhà kia sao không mần đƣợc? Vậy là, khai trƣơng. Vậy là đón
khách. Rộn rã lắm! Vui vẻ lắm! Hồi trƣớc giờ ra vô chỉ có vợ có con, giờ thì đoàn
này đi, đoàn khác lại đến. Vậy là vừa vui, vừa có đồng ra đồng vô rồi! Nhƣng hình
nhƣ có điểm càng ngày càng đông, lại có điểm càng ngày càng thƣa vắng. Mấy ông
chuyên gia phán, tại vì điểm du lịch, tham quan nào cũng na ná điểm nào, món ăn
nào cũng giông giống món ăn nào. Thì “quanh đi quẩn lại” cũng bơi xuồng, tát cá,
rồi tát cá, bơi xuồng. Chỗ này cá lóc nƣớng trui thì chỗ kia lại nƣớng trui cá lóc...
Khách họ sẽ thấy nhàm chán!
Khách hàng là thƣợng đế nên phải chìu chuộng. Ồn ào một chút chẳng sao,
khạc nhổ một chút xá gì. Nhiều khách mới tới thì áo quần còn chỉnh tề, hứng lên
vài ba ly thì cởi trần trùng trục cho nó mát cũng không sao. Nhóm khách nầy thì
khoái ca hát vui vẻ, đoàn khách khác thì không thích ồn ào. Vậy là, đón đƣợc
khách này thì khách khác bỏ đi. Còn nữa, hình nhƣ cái mình cho là ngon chƣa chắc
khách cho là ngon. Cái vụ khẩu vị mặn ngọt, chua cay, mới khó chớ. Ngƣời thích
vị vầy, ngƣời chuộng vị khác. Món mình cho là thơm ngon thì họ “chê ỏng, chê
ẹo”, mà dầu có ngon thật thì họ rùng mình sợ ngọt, sợ khét, sợ mỡ dầu...
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 39

