Page 35 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 35
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CHUYỆN Ở MIỆT CỒN QUÊ TÔI
Coi trong tự điển thấy ngƣời ta giải thích: “Cù lao để chỉ bãi giữa, tức là
một dải đất hình thành ở giữa con sông lớn (sông cái) nhờ quá trình bồi đắp
phù sa lâu năm”. Còn ở quê tôi thì bà con lại thƣờng hay gọi “cù lao” là
“cồn”.
Miệt cồn thì bốn bề sông nƣớc, đất đai phù sa màu mỡ, không khí mát mẻ,
trong lành nên vƣờn cây trĩu quả, rau màu xanh ngát. Ngƣời miệt cồn cũng nhƣ
bao nhiêu bà con nông dân khác ở xứ sở này, cần cù, chất phát, đôn hậu nghĩa tình,
quanh năm vƣờn tƣợc. Chỗ này là nhãn, là xoài, chỗ kia là chanh, là ổi.
Vui khi “trúng mùa, đƣợc giá”, buồn khi mùa màng thất bát, nặng lòng khi
giá cả thất thƣờng, lỗ lã. Sau khi bán đi rồi ngồi tính lại thì nào là phân, là thuốc, là
điện, là nƣớc, nào là nhân công, là tiền vay - bạc hỏi, tính đi tính lại, có khi huề
vốn hoặc coi nhƣ lấy công làm lời. Mùa này, vụ kia lại lo toan, lại thắc thỏm. Đời
ông đời cha, đời con đời cháu cũng lại quanh quẩn nhƣ vậy là sao?
Bà con ngồi gác tay lên trán ngẫm nghĩ, nông dân mình cũng cần cù chăm
chỉ, cũng một nắng - hai sƣơng nhƣng sao vẫn không giàu có bằng nông dân nƣớc
này, nƣớc kia. Tại trời, tại đất “Khó khăn làm mấy tháng trời, Lại còn mƣa nắng
thất thời khổ trông”?!? Hay tại số kiếp “con sãi ở chùa thì quét lá đa”?!? Nhƣng mà
lại có ngƣời đăm chiêu, hình nhƣ hổng phải vậy, có khi tại mình không chịu thay
đổi, cứ đời này qua đời khác vẫn loay hoay với “Trên đồng cạn, dƣới đồng sâu.
Chồng cày, vợ cấy, con trâu đi bừa”. Thế giới ngƣời ta đã tiến đến nông nghiệp
xanh, nông nghiệp công nghệ cao, nông nghiệp thông minh, nào là sản xuất lớn,
nào là chuỗi ngành hàng...
Rồi quê tôi đi vào tái cơ cấu nông nghiệp. Nào là “hợp tác”, là “liên kết”, là
“sản xuất theo thị trƣờng”, “bán cái ngƣời ta cần chứ không phải bán cái mình có”.
Rồi cần giảm chi phí sản xuất, cần nâng cao chất lƣợng nông sản. Rồi phải liên kết
“bốn nhà”. Rồi ứng dụng khoa học, kỹ thuật. Vậy là bà con miệt cồn cùng ngồi lại
bàn chuyện “mua chung” “bán chung”, chuyện gìn giữ uy tín cho cây trái mà mình
đã “đổ mồ hôi, sôi nƣớc mắt” mới có. Đừng để ngƣời tiêu dùng “chín nghi, mƣời
ngờ”! Mình phải mần ăn tử tế, có đạo đức, có trách nhiệm với đồng loại của mình.
Rồi bà con ngộ ra rằng, phải nghe lời Nhà nƣớc thôi, phải hợp tác lại mần ăn lớn
để tăng sức mạnh. Và phải biết xây dựng thƣơng hiệu. Mà thƣơng hiệu đâu là gì
cao xa lắm đâu: là “cái hiệu để ngƣời ta thƣơng” thôi mà! Có thƣơng thì mới nhớ,
mới tin, mới mua nhiều trái cây của mình! Đúng hông?
Thật vui, cứ tối thứ bảy hàng tuần là bà con lại quay quần bên nhau. Xóm
trên bên xóm dƣới. Ngƣời già hòa quyện bên ngƣời trẻ. Chỉ có ly trà và miếng
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 31

