Page 39 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 39

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                    CÂU CHUYỆN GIÀY DÉP CON CÓ SỐ

                     Cái “số” ở đây hổng phải là số đếm 1, 2, 3..., mà cũng hổng phải số quần áo,
              giày dép. “Số” ở đây đƣợc hiểu là số phận, vận mệnh của con ngƣời.


                     Hôm rồi gặp một anh nông dân, thuyết phục anh ráng mà vƣơn lên, thay đổi
              cách mần ăn để mà khá giả lên trong thời buổi cạnh tranh khó khăn này. Ảnh thở
              dài: “Thôi anh ơi, giàu nghèo là có số cả rồi, mấy anh hổng nhớ ông bà mình nói
              sao, làm cho lắm tắm cũng hổng có quần thay, làm lai rai cũng bữa thay bữa đổi!”.
              Ngƣời ta còn nói: “Giày dép còn có số mà, huống chi tui”, “Bôn ba hổng qua thời

              vận” mà!

                     Đây đó không ít bà con mình nghĩ giống nhƣ anh nông dân ở trên. Và vậy là
              phó mặc cho sự thay đổi vù vù của thiên hạ, mặc cho nhiều ngƣời đã không cam
              chịu cảnh nghèo khó để trở nên giàu có, vẫn ngồi đó mà than, mà trách số phận,

              mà cam chịu cái triết lý cũ xì: “Con sãi ở chùa thì quét lá đa”.

                     Mà đâu chỉ có vậy. Không ít bà con còn mặc cảm với ngƣời khá giả, giàu có
              hơn mình. Nông dân thì cho rằng do thƣơng lái, doanh nghiệp chận chẹt mình mới
              nghèo, mới khổ nhƣ vầy. Lại than thở, lại oán trách. Chợt ngẫm nghĩ lại nhiều tấm
              gƣơng cần mẫn, không cam chịu, tự tin để vƣơn lên. Này nhé, chị Phạm Thị Huân

              ở  Long  An  trƣớc  khi  trở  thành  đại  gia  trong  nghề  trứng  vịt  sạch  là  một  ngƣời
              nghèo, rất nghèo. Chị lặn lội mua chịu từng chục trứng từ ngƣời nuôi vịt trong làng
              rồi bán ra chợ xã, từ chợ xã bán ra chợ huyện, chợ tỉnh, bán tuốt lên Sài Gòn. Rồi
              tích cóp dần từ chút vốn liếng, chị đầu tƣ nuôi vịt đẻ trứng. Mới đầu thì chỉ vài

              trăm, sau lên vài ngàn con, giờ là những trang trại hoành tráng cung cấp vài triệu
              trứng sạch với thƣơng hiệu “Ba Huân” nổi tiếng cả nƣớc, còn xuất khẩu ra nƣớc
              ngoài nữa chứ. Hay nhƣ chị Võ Thị Lấn ở Lâm Đồng, 10 đứa con, từ một ngƣời
              bán rau dƣa ở chợ làng, chịu khó học hỏi, mà nhất là không cam chịu, không ngồi
              đó mà than mà trách, giờ trở thành bà chủ thƣơng hiệu trà “Tâm Lang” nổi tiếng cả

              nƣớc, sản phẩm bán ra cả nƣớc ngoài mới đáng phục làm sao. Rồi đến chị Võ Thị
              Cúc ở Trà Vinh, ngƣời phụ nữ cũng không cam chịu cái nghèo, chế biến trái bần -
              một loài trái cây dại thành những đặc sản ƣa chuộng của mọi ngƣời: lẩu bần, kẹo
              bần, mứt bần, bột bần... nổi tiếng cả nƣớc với thƣơng hiệu “cô Tƣ Cúc” và đang

              “lục đục” bán ra xứ ngoại quốc đó. Chỉ không chỉ thoát nghèo mà còn hỗ trợ giảm
              nghèo cho bà con vùng cù lao.

                     Đó là chuyện ở Long An, ở Lâm Đồng, ở Trà Vinh. Còn nói đâu xa, ngay ở
              Đồng Tháp mình đây, chuyện anh Phạm Văn Bên, cố Giám đốc Doanh nghiệp tƣ
              nhân Cỏ May trong và ngoài nƣớc đều biết đến. Ảnh cũng xuất thân từ một gia

              đình nghèo khó, rồi mày mò với nghề sản xuất xà bông, gặp bao nhiêu lần lao đao,
              lận đận nhƣng vẫn không bỏ cuộc trong những lúc tƣởng chừng kết thúc cuộc đời.




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 35
   34   35   36   37   38   39   40   41   42   43   44