Page 362 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 362

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                                                           CÂU CHUYỆN CẢM XÚC

                    Thiệt tình mà nói, hồi nhỏ tới giờ chƣa biết mặt mày ông Bụt ra sao, chỉ biết
              và tƣởng tƣợng qua các câu chuyện cổ tích ông bà kể lại. Nghe nói Ổng hiền lắm,
              đôn hậu lắm, không giận dỗi hay bực tức ai bao giờ. Còn đối với ngƣời phàm,

              thƣờng mỗi khi nóng giận điều gì đó, nhớ lại câu ông bà thƣờng nhắc: "Coi chừng
              "giận quá mất khôn" đó nhe"! Còn mỗi khi bực bội ai đó mà không thể trút hết vô
              ngƣời đó thì tìm ngƣời "thế mạng". Vậy là, "giận cá chém thớt" rồi!

                    Có một triết gia tổng kết: "Sự tức giận có thể dập tắt một ý tƣởng vĩ đại".

              Nhìn xuôi nhìn ngƣợc, nhìn tới nhìn lui, nhìn chung quanh mình rồi nhìn lại chính
              mình thì hình nhƣ thấy điều đó đúng. Con ngƣời ta đa phần vốn dĩ sinh ra là đã có
              "máu ăn thua" rồi. Bởi vậy nên lịch sử nhân loại từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây,
              ngƣời ta sáng nghĩ ra bao nhiêu là loại hình cờ bạc. Có ngƣời còn bị tán gia bại

              sản, thậm chí tự tử vì cái trò đỏ đen, cái máu ăn thua đó. Cũng giống nhƣ vô bàn
              bài đâu ai chịu thua ai, thì mỗi khi tranh luận nhiều ngƣời cũng đâu chịu phần thua
              về mình. Nào là sĩ diện. Nào là cố chấp. Nào là muốn chứng tỏ "ta đây", thậm chí
              có hơi hƣớng "bề trên", vị trí cao thấp, sang hèn. Vậy là, thay vì tìm chỗ tƣơng
              đồng để hoá giải những bất đồng, thì ngƣợc lại, làm cho câu chuyện trở nên bốc
              đồng hơn. Thay vì nghĩ cho ngƣời khác thì chỉ nghĩ cho mình, không biết đặt vị trí

              mình vào vị trí ngƣời khác để thấu cảm những cảm xúc buồn vui của họ. Có ngƣời
              lại còn lấy cảm xúc của mình chế ngự cảm xúc ngƣời khác rồi tìm mọi lý do để
              biện minh. Vậy là trong nhà thì lục đục, trong xóm làng thì bất hoà, trong cơ quan,
              đơn vị thì quay lƣng với nhau. Tất cả cũng là từ chữ "tôi" quá lớn mà ra cả thôi!


                    Vậy là, căng thẳng với nhau rồi, xung đột với nhau rồi, thậm chí là muốn "ăn
              tƣơi nuốt sống" nhau rồi. Cùng là con ngƣời mà, mình có sĩ diện thì ngƣời khác
              cũng có sĩ diện, mình biết tự trọng thì ngƣời khác cũng biết tự trọng, mình không
              muốn bị tổn thƣơng thì ngƣời khác cũng đâu có muốn bị tổn thƣơng. Một câu nói

              vô tình có thể chạm vào trái tim ngƣời khác. Ai cũng có trái tim nhƣ ai thôi. Làm
              sao hiểu về trái tim ngƣời khác, hiểu đƣợc cảm xúc của ngƣời khác mới gọi là thấu
              cảm. Quả đất tròn lắm, biết đâu "mai kia, mốt nọ" sẽ còn gặp mặt nhau trên bƣớc
              đƣờng đời. "Trƣớc lạ, sau quen" cũng từ một câu nói mà "thân" sẽ trở thành "sơ"
              cũng từ một câu nói.


                    Trong kinh doanh, ngƣời ta chuyển từ cạnh tranh "thắng - thua" sang "đôi bên
              cùng thắng". Trong quan hệ hàng ngày, chúng ta có làm đƣợc điều đó không, hay
              vì niềm kiêu hãnh, vì cái tôi quá lớn trong mỗi ngƣời làm cho chúng ta quên tự hỏi
              rằng, nếu thua thì mất gì và nếu thắng thì đƣợc gì? Cái gì mất trƣớc mắt, cái gì
              đƣợc lâu dài. Đâu phải vô tình mà ông bà mình nhắc nhở bằng những tục ngữ ca

              dao với bao lời hay ý đẹp. Nào là, "Lời nói không mất tiền mua. Lựa lời mà nói





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 81
   357   358   359   360   361   362   363   364   365   366   367