Page 364 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 364

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                              CÂU CHUYỆN ĐỀN ƠN

                    Dân tộc mình trải qua bao cuộc chiến tranh dựng nƣớc và giữ nƣớc. Những
              cuộc chia ly để rồi đƣợc sum họp. Những mất mát, hy sinh để Tổ quốc đƣợc hồi
              sinh. Biết bao con ngƣời cống hiến tuổi thanh xuân, tuổi đẹp nhất đời ngƣời, cầm

              súng "nhằm thẳng quân thù mà bắn" để mảnh đất này có cuộc sống bình yên hôm
              nay. Có biết bao ngƣời ra đi mãi mãi không trở về với ngƣời thân, gia đình. Có biết
              bao ngƣời ra đi khi trở về không còn lành lặn. Ngƣời ở lại thì luôn mòn mỏi ngóng
              trông từng ngày, từng giờ.


                    Mất mát là vậy, đau thƣơng là vậy, nhƣng thế hệ này nối tiếp thế hệ khác lại
              tiếp tục nghe theo tiếng gọi "Khi Tổ quốc cần" vào chiến khu, ra tiền tuyến. Có
              đƣợc khúc tráng ca ngày khải hoàn thì cũng đã trải qua bao lần lặng ngƣời với
              khúc bi ca "hồn tử sĩ"...

                    Có câu chuyện kể về một ngƣời chiến đấu trở về quê trên ngƣời đầy thƣơng

              tích, cơ thể không còn lành lặn. Gia đình, ngƣời thân ra đón với những giọt nƣớc
              mắt đầy xót thƣơng. Ngƣời thƣơng binh ngậm ngùi, con đã trở về đây rồi tại sao
              mọi ngƣời còn bi luỵ, hãy nhớ rằng, còn bao nhiêu đồng đội của con vĩnh viễn nằm
              xuống, đâu có hạnh phúc nhƣ con còn đƣợc trở về trong vòng tay mọi ngƣời?  Vậy

              đó, tinh thần lạc quan luôn thấm đẫm vào những ngƣời cách mạng. Trên mảnh đất
              này, từ rừng núi cao đến đảo xa, từ góc phố thành thị đến làng quê hẻo lánh, nơi
              nào mà không ghi dấu những chiến tích oai hùng, và đằng sau những chiến tích đó,
              bao con ngƣời đã ngã xuống, bao con ngƣời mang trên mình những vết thƣơng.

                    Những vết thƣơng rồi có thể chữa lành, nhƣng còn những vết thƣơng có thể

              còn di chứng trong nhiều năm, thậm chí là kéo dài đến nhiều thế hệ con cháu. Thật
              đau lòng khi chứng kiến con cháu gia đình thƣơng binh, liệt sĩ nhiễm chất độc màu
              da cam, bị bệnh thiểu năng, học hành dang dở. Thật chạnh lòng khi đến thăm các
              gia đình chính sách, mặc dù nhà cửa có kín đáo hơn, nhƣng vẫn thấy trống vắng
              tình cảm đầm ấm gia đình, và không ít trƣờng hợp còn phải bƣơn chải mƣu sinh.

              Trên  bàn thờ nguội  lạnh khói hƣơng, những tấm  bằng Tổ quốc ghi  công đã úa
              vàng. Có những nỗi đau thể xác do di chứng những vết thƣơng, đòn roi tra tấn của
              kẻ thù, nhƣng dƣờng nhƣ đâu đó còn có những nỗi đau về tinh thần biết bao giờ
              đƣợc lành lặn?

                    Vậy đó, câu chuyện "Đền ơn, đáp nghĩa" đâu phải chờ đến ngày 27/7,  những

              ngày lễ, Tết, với những đêm “Thắp nến tri ân”, với những chuyến thăm nom nghĩa
              tình. Mỗi ngƣời hãy khắc ghi vào tâm khảm của mình những ngƣời đã mang lại sự
              trƣờng tồn với thời gian cho mảnh đất thân thƣơng này. Không cần quá nhiều băng
              rôn, khẩu hiệu, mà cần hành động thiết thực của mỗi ngƣời.







                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 83
   359   360   361   362   363   364   365   366   367   368   369