Page 51 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 51

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



              trên và triển khai thực hiện. Và hệ quả tất yếu là cấp dƣới dần thụ động, trông chờ,
              ỷ lại. Cũng vậy, ngƣời dân chịu sự quản lý của chính quyền, mọi việc đã có “ông

              chính quyền” lo rồi, cả hệ thống chính trị hỗ trợ rồi. Với nếp nghĩ đã có ngƣời lo
              rồi thì mình cần gì mà lo nữa, phận dân thì làm sao đủ kiến thức, năng lực đâu mà
              lo. Và rồi, lại thụ động, lại trông chờ, lại ỷ lại.

                     Nói là nói vậy, nhƣng ngƣời lo thì không hiểu rõ, biết hết, trong khi ngƣời
              tƣờng tận thì không tự lo. Ai là ngƣời hiểu biết từng nếp nhà, biết rõ từng ngỏ

              ngách của xóm làng, đƣờng phố nếu không phải là ngƣời dân? Ai là ngƣời va chạm
              với những rủi ro trong cuộc sống và công việc mần ăn bằng chính ngƣời dân? Ai là
              ngƣời thân quen, chòm xóm láng giềng, hiểu rõ tính tình của nhau, hàng ngày qua
              lại với nhau, “tối lửa tắt đèn có nhau” nếu không là bà con mình?

                     Vậy  thì  cuộc sống đó, công  ăn việc làm  đó, sao ngƣời  dân không  thể và

              không đƣợc bàn bạc, thảo luận, hoạch định kế hoạch phát triển cho mình và cộng
              đồng của mình? Nếu ngƣời dân thiếu thông tin thì chúng ta cung cấp thông tin, nếu
              năng lực bà con còn thấp thì đã có các chƣơng trình hỗ trợ nâng cao. Nguyên Tổng
              Bí thƣ Trƣờng Chinh đã từng trăn trở: “Nhân dân cần phải và hoàn toàn có khả
              năng tham gia ý kiến ngay trong quá trình xác định những chủ trƣơng của Đảng và

              Nhà nƣớc. Về nguyên tắc, điều đó không có gì mới, nhƣng trong thực tế thì nó là
              rất mới, vì nhiều thập kỷ trƣớc đó, những chủ trƣơng đƣợc xác định ở những cấp
              cao nhất, thậm chí ở ngƣời có vị trí cao nhất, không đƣợc bàn cãi”. Nhƣ vậy, trƣớc
              khi muốn ngƣời dân tham gia vào quá trình “xác định những chủ trƣơng của Đảng

              và Nhà nƣớc” thì ngƣời dân phải tham gia xây dựng kế hoạch phát triển cho chính
              gia đình mình, cho cộng đồng của mình. “Hội quán” là nơi diễn ra những hoạt
              động đó!

                     Theo dõi các buổi sinh hoạt của các Hội quán chƣa thấy ngƣời dân nào đòi
              hỏi thù lao hay phụ cấp gì cả đâu! Bà con đã hiểu rằng mình đang lo cho chính

              mình kia mà, rằng đó chính là quyền lợi và nghĩa vụ của mình kia mà. Bà con đã
              dần nghĩ rằng, chia sẻ kiến thức để giúp ngƣời khác chính là tự giúp mình. Cũng
              không thấy ai than phiền về chính sách này nọ cả, thậm chí còn thấy bóng dáng
              những “một nửa” của ngƣời đàn ông đồng lòng bên chồng cùng chăm lo tƣơm tất
              cho các buổi sinh hoạt rồi. Thật là ấm áp làm sao!


                     Sinh hoạt của Hội quán rất linh hoạt, tùy theo điều kiện từng lúc, từng nơi.
              Cứ vào buổi chiều tối cuối tuần là bà con gặp nhau. Giờ giấc bà con tự thỏa thuận
              sao cho không bị ảnh hƣởng đến việc sinh kế, mùa màng, ruộng vƣờn, chăm lo con
              cháu... Bà con tự sinh hoạt với nhau, và đã có bóng dáng của các lãnh đạo cấp ủy,
              chính quyền, đoàn thể cơ sở cùng tham gia, đã có các nhà khoa học, nhà doanh








                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 47
   46   47   48   49   50   51   52   53   54   55   56