Page 76 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 76
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN "NHỮNG NGƢỜI VÁC TÙ VÀ"
Tới thời điểm bây giờ, "Nhơn Tâm Hội quán" ở Hội An Đông - Lấp Vò, đã là
hội quán thứ 13 rồi. Bữa khai trƣơng Hội quán, nhìn bà con hồ hởi mà trong lòng
thấy phấn khích vô cùng. Nghe bà con nói mọi ngƣời đã trông chờ rất lâu ngày này
- ngày mà bà con bƣớc ra khỏi ngôi nhà riêng của mình để cùng hoà nhập vào một
không gian cộng đồng - một "ngôi nhà chung" của bà con. Một sự thay đổi không
hề nhỏ! Mà nếu xem đó chỉ là thay đổi nhỏ nhƣng chắc rồi sẽ đem lại kết quả lớn
sau này cho mà coi!
Nhớ lại, những hội quán đầu tiên ra đời, nhiều ngƣời lo ngại. Nào là, "có ai chịu
ra làm không công bao giờ đâu?". Nào là, có "đốt đuốc giữa ban ngày" cũng không tìm
đâu đƣợc những ngƣời chấp nhận "ăn cơm nhà mà vác tùvà hàng tổng"? Mà đến thời
điểm này thì đã có hội quán thứ 13 rồi mà đâu có thấy ai đòi hỏi phụ cấp này, thù lao kia
đâu, huống chi là yêu cầu lƣơng bổng này nọ. Trái lại, bà con cùng xúm vô mần tự
nguyện lắm, đông vui lắm. Hội quán là của bà con mà! Hội quán là để chăm lo cho bà
con mà!
Vậy đó, hình nhƣ trong tiềm thức của chúng ta không biết từ bao giờ mọi việc đều
quy đổi ra vật chất cả. Chắc có lẽ xuất phát từ suy nghĩ "có thực mới
vực được đạo" chăng? Và, cũng trong tiềm thức nhƣ vậy, hễ muốn sinh hoạt hay họp hội
gì đó thì phải có kinh phí đi kèm. Nào trà, nào nƣớc, có khi phải có bữa cơm coi mới
đƣợc. Rồi nào băng-rôn, khẩu hiệu, cái phông màn, cái lọ hoa. Hổng có kinh phí thì làm
sao mà mần đƣợc?!? Thậm chí, muốn tập hợp bà con đến thì các doanh nghiệp bán thuốc
bảo vệ thực vật còn phải có quà tặng nữa đó!!! Khi thì chiếc nón bảo hiểm, khi thì chiếc
áo, khi thì ít gói mì ăn liền. Chút đỉnh vậy mà bà con vui, mà có vui thì mới chịu đến. Có
ngƣời còn nói, muốn tập hợp đƣợc bà con phải có thù lao đi kèm mới đƣợc. Học lớp
khuyến nông hay dạy nghề nông thôn cũng phải có thù lao thì bà con mới chịu đến. Nghe
sao mà chạnh lòng! Vậy hổng lẽ bây giờ mọi chuyện đều phải thuê mƣớn hết cả sao?
Mọi mối quan hệ đều phải đƣợc đong - đo - đếm bằng vật chất cả sao?
Trở lại câu chuyện mƣời ba cái hội quán. Dù đã thành lập và đi vào hoạt động lâu
nhƣ Canh Tân Hội quán cho tới mới ra đời nhƣ Nhơn Tâm Hội quán, tất cả đều hoạt
động rất vui vẻ, sinh động. Hầu hết hội quán đều lên nội dung sinh hoạt hàng tuần, hàng
tháng trong cả năm. Sinh động là vì đó là sự tự nguyện của bà con, do bà con nghĩ ra, giải
quyết những nhu cầu của chính bà con và phục vụ lợi ích cho chính bà con. Không phải
mọi lợi ích đều là hữu hình nhƣ cái nón bảo hiểm, chiếc áo quảng cáo, cái bao thƣ hay
món quà khuyến mãi gì gì nữa. Cái lợi ích đôi khi chỉ từ tinh thần đoàn kết xóm làng, từ
tình làng - nghĩa xóm, từ sự cho đi và nhận lại. Và nhất là lợi ích của mỗi ngƣời đều gắn
với lợi ích của cộng đồng và ngƣợc lại, lợi ích của ngƣời này gắn với lợi ích của ngƣời
kia bà ngƣợc lại. Từ đó, cái vô hình sẽ biến thành nguồn lực hữu hình là ở chỗ đó.
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 72

