Page 78 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 78

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                            CÂU CHUYỆN CHẠY ĐUA

                     Mở thông tin báo chí hàng ngày, thấy nơi này nơi kia thu hút vốn đầu tƣ
              hàng ngàn tỷ, thậm chí hàng chục ngàn tỷ, chắc hẳn có nhiều ngƣời sốt ruột lắm!

              Làm lãnh đạo một địa phƣơng thì sao? Chắc hẳn nhiều ngƣời cảm thấy sốt ruột,
              thấy trăn trở, thấy "nhảy nhổm"! Vậy mà, hình nhƣ đâu đó đã có sự tự bằng lòng
              với  vị  trí  hiện tại  của  địa phƣơng  trong cuộc  chạy  đua  trên đƣờng  dẫn dắt  quê
              hƣơng đến bến bờ thịnh vƣợng. Tự bằng lòng là coi nhƣ đã thua trƣớc khi chạy rồi!

              Nghị quyết mình chắc không thiếu, đề án kế hoạch mình cũng có đủ rồi. Giao ƣớc

              thi đua giữa ngành với ngành, địa phƣơng với địa phƣơng thì cũng ký kết cả rồi.
              Biết năng lực mình còn hạn chế thì cũng đã mời các chuyên gia đến tƣ vấn cả rồi.
              Những chỗ mình mạnh cũng đã thấy, mà chỗ yếu cũng đã đƣợc chỉ ra rồi. Nhƣ
              vậy, còn gì cản trở chúng ta đi nhanh hơn, bứt phá hơn? Còn gì níu kéo trong mỗi

              ngƣời lãnh đạo để "Mới mẻ hơn trong cách nghĩ, sáng tạo hơn trong cách làm"?
              Cần gì để sự phối hợp trong hệ thống, trên dƣới, ngang dọc nhịp nhàng hơn?

                     Có phải chăng trong mỗi chúng ta thiếu "tinh thần trách nhiệm" với từng
              công việc của mình, với cả hệ thống và trƣớc sự uỷ thác của ngƣời dân? Có phải

              chăng chúng ta nghĩ đến mình nhiều hơn nghĩ đến công việc chung và đến việc
              phải làm sao để "cùng nhau" thúc đẩy sự phát triển của địa phƣơng mình? Có phải
              chăng chúng ta thích "dòm ngó và chỉ trích", hơn là luôn tự soi rọi những hạn chế,
              yếu kém của chính bản thân ngành mình, đơn vị mình, địa phƣơng mình và chính
              mình? Có phải chăng chúng ta thiếu "khát vọng", làm cho có, cho qua, cho hết
              ngày - hết tuần, hết tháng - hết năm, hết nhiệm kỳ? Có phải chăng chúng ta thiếu

              "năng lực" phát hiện vấn đề và giải quyết vấn đề?

                     Một doanh nhân nổi tiếng đã khẳng định: "Không có vấn đề chính là vấn đề
              lớn nhất!". Đâu đó chung quanh cơ quan, đơn vị mình có vấn đề gì hay không?
              Đâu đó trong ban hành, tuyên truyền các cơ chế, chính sách có vấn đề gì không?

              Đâu đó cách tổ chức thực hiện các nghị quyết, đề án, kế hoạch... có đi vào thực tiễn
              đƣợc không, có phù hợp với thực tiễn không? Các chƣơng trình hành động có đang
              "bất động" chỗ này, chỗ kia không? Hay khi thảo luận thì phân tích, săm soi từng
              câu chữ cho mƣợt mà, nhƣng khi tổ chức thực hiện thì "trống đánh xuôi, kèn thổi

              ngƣợc", hoặc rơi vào tình cảnh "đầu voi đuôi chuột", "đánh trống bỏ dùi"? Đó có
              phải là những câu hỏi cần ngƣời lãnh đạo tìm ra câu trả lời một cách nghiêm túc và
              trách nhiệm để thúc đẩy sự thay đổi? Còn gì cần tự vấn nữa hay không?

                     Nhiều lãnh đạo ngành, địa phƣơng luôn than vãn: còn nhiều việc phải làm
              quá lo hổng xuể, hổng có ngƣời làm?!? Không có thời gian hay chƣa biết cách sắp

              xếp  thời gian cho thật hợp  lý, tổ  chức  công việc  cho  thật khoa học?  Không có
              ngƣời làm hay không biết phân công, phân việc rõ ràng và trách nhiệm cụ thể cho




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 74
   73   74   75   76   77   78   79   80   81   82   83