Page 113 - nguoi anh hung chan dat
P. 113

114                         T rú c Phương





            Bữa  thì  em  tới,  bữa  anh  sang


            Mấy câu thơ đã làm Bảy nhớ đến mềm lòng, nhớ đến oằn quặn ruột
      gan, nhớ đến cồn cào, thắc thỏm.  Dư âm và hình ảnh liên tưởng về những
      trận  mưa  bom  trong  mấy  ngày qua  cứ  hiện  lên  làm  lòng  anh  tê  dại.  Cầu
      mong  cho  Niên  bình  yên.  Cẩu  mong  đừng  có  bề  gì  xảy  đến  với  nàng và
      thằng cứt chuột.  Bao  nhiêu bom đạn cứ trút hết vào  anh.  Cứ trút hết,  chứ
      đừng bắt đàn bà  con  gái phải chịu...  Bảy phải nín  thở mấy lần  để dằn nén
      cơn  xúc  động  đang gào  gọi trong  lòng.
            Đi  thêm  một  đoạn  đường  tối  um,  chỉ  có  ánh  sao,  Bảy  mừng  trong
      bụng khi  có  tiếng  người và  ánh  sáng leo  lét  của  ngọn  đèn  cóc.
            May quá,  có  người!

            Bảy bước  nhanh vào.
            Một  trạm  quân  y  dã  chiến.  Bảy  đi  vào  trong  nhìn  mặt  từng  người.
      Không dưới hai mươi người già trẻ lớn bé. Những người bị thương nằm la
      liệt,  tiếng trẻ  con  kêu  khóc.  Toàn  là bà  con  dân  làng.  Bảy hỏi thăm  kỹ rồi
      chia tay bà  con  và các  anh  chị y tá,  cứu  thương,  bước  ra  đường,  mằn  mò
      đạp  dưới  bóng  đêm  đi  thêm  30  phút  đường  làng  quanh  co  nữa,  mới  tới
      ven  thôn  Bớn,  làng  Xổi.  Chạy  quanh,  chạy  quẩn.  Thở  dài.  Thở  dốc.  Chỗ
      nào  đường  không  chạy  được,  Bảy  lại  quẳng  xe  đạp  lên  vai  cho  nó  cưỡi
      mình.  Đi.  Nhất  định  phải  gặp  vợ,  ôm  vợ vào  lòng  rồi  đi  ngay cũng  được.
      Đâu  đó,  mấy  con  gà  sống  sót  sau  những  trận  bom  hủy  diệt  lại  cất  tiếng
      gáy  não  nể.  Chắc  là  nó  cố  ý  nhắc  mình.  Phải  nhanh  lên.  Và  Bảy vừa vác
      xe  đạp vừa  chạy qua  con  đường làng  lởm  chởm  gai  gốc.
            Phải đến gần 3 giờ sáng, trăng vừa nhú nghiêng bên trời,  Bảy mới tìm
      được nơi cơ quan của vợ Bảy sơ tán. Người đẫm mổ hôi cùng sương khuya.
      Quẹt mổ hôi trôi ngang nụ cười mừng.  Cuối cùng cũng tới được rồi.  Sướng
      rơn khi nghe tiếng vợ vẳng từ xa cùng với tiếng ríu rít của mọi  người:

            -  Niên...!  Anh  đây...!
            -  Anh  đâu?  Sao về chi  giác  nẩy cho  khổ vậy...  anh?
            -  Anh  lo...
            Vợ  Bảy đứng  chết  trân,  rồi  khóc  òa,  rồi  như  khúc  cây mục,  Niên  đổ
      vào người chổng để khóc - khóc vì mừng, khóc vì còn  được gặp người yêu.
   108   109   110   111   112   113   114   115   116   117   118