Page 112 - nguoi anh hung chan dat
P. 112

Người anh  hùng ch ân  đất                   113





       hỏa  tiễn,  rốc-két  của  địch.  Một  cánh  cổng  làng  bị  bom  phạt  sụp  xuống
       một bên,  với  mây dòng  chữ  méo  mó  còn  lại  vắt vẻo  vết  sơn  đỏ  như  máu
       dính  trên  chiếc  cột  xi-măng  nứt  gãy  nham  nhở.  Một  cây  đa  bị  phạt  cụt
       đấu,  cành  lá  nám  khô  ngổn  ngang bên  chiếc  ao  sen  nước  đổ  màu  rêu  nhờ
       đục.  Những bụi  sen  giống  như  sen  của  Đông Tháp,  Lai  Vung  bị  băm  nát,
       gục xuống héo  úa trên  mặt hồ liểm  điểm  cánh trắng,  cánh  hồng còn  đọng
       những  chùm  nắng  muộn  như  những  tàn  lửa,  chốc  chốc  cháy  lên  rồi  lịm
       tắt.  Một  hoàng  hôn  tiêu  điều,  xơ  xác  như  những  câu  thơ  buồn  của  các
       nhà  thơ tả  trong  thi  ca  thời  Kháng  chiến  9  năm.  Bước  đến  mấy bước  bên
       một ngôi  đình  cổ,  Bảy giật mình  đứng sựng lại bên các pho  tượng thần có
       hình  dạng con  người  cách  điệu  bị  quăng quật,  gãy đổ  chỏng  chơ  trên  đất:
       pho  thì  bị  sứt  đầu,  pho  gãy cổ,  pho  cụt  mất  chân  tay,  pho  chỉ còn  hai  con
       mắt đỏ lừ, nằm  la liệt...  Và những vệt máu khô,  những mảnh xương thịt bị
       ruồi  bâu,  kiến  đậu.  Bảy  nghe  dần  dã  trong  lòng  một  nỗi  buồn  quặn  thắt,
       một niềm  đau không  rõ  mặt,  cảm  giác như có hổn  oan đâu đó bên  những
       tiếng  kêu  rên  thấu  tận  đáy lòng.  Không  nghe  một  con  chó  sủa,  một  tiếng
       bò kêu hay một tiếng trâu  nghé ngọ.  Mong một tiếng  người. Mong cái hơi
       người  hay  mùi  rơm  rạ  đâu  đó  bay  lên  trong  gió.  Chỉ  thấy hố  bom  chổng
       lên  hố bom và  mùi  thuốc  nổ,  mùi  lưu huỳnh,  mùi  nhựa  cây trộn  hòa  mùi
       than  bụi  khét  lẹt,  xông  nặc  nồng vào  mũi.  Mất  nửa  tiếng  vác  xe  đạp  trên
       vai  vì  không  có  lối  đi.  Cố  nhớ  lại  địa  chỉ  trong  thư  Niên  gởi.  Trông  gặp
       một  người  dân,  một  du  kích,  dân  quân  để  hỏi  thăm.  Chỉ  có  tiếng  của
       những  con  nhóc  nhen,  con  dế đổng  than  thỉ.  Lờ  mờ  bên  kia  giang  đổng
       xa  hiện  ra  một  cái  thôn  khác.  Bảy  lại  vác  xe  đạp  băng  tắt  đường  đồng.
       Bảy không tin  các đấng siêu  hình,  nhưng trong lòng vẫn  thầm van vái  cho
       đêm  nay  được  gặp  vợ,  gặp  rồi  quay vể  đơn  vị  liền  cũng  được.  Bảy  lo  cho
       Niên  lắm.  Mong  Niên  đừng  có  sự  gì  không  hay  xảy  ra.  Cái  thư  viết  đã
       mười  ngày.  Bom  Mỹ  bỏ  xuống  nơi  nầy  thì  mới  hai  ngày  nay.  Uống  nước
       bình  toong làm  no,  Bảy lại  quyết  tâm  vác xe  đạp  đi  xuyên  đồng  tiếp.

             Tự  nhiên  nhớ  mấy  câu  thơ  thật  thương và  cũng  thật  buồn  mà  Bảy
       hay  nghe  Mẫn  đọc,  hay  nghe  chương  trình  tiếng  thơ  của  Đài  Tiếng  nói
       Việt Nam với giọng ngâm  của  nghệ  sĩ Châu  Loan  mà  thương vợ đứt ruột.
             “Bảy  năm  về trước  em  mười  bảy

             Anh  mới  đôi  mươi  trẻ  nhất  làng
             Xuân  Dục  -  Đoài  Đông hai  cánh  lúa
   107   108   109   110   111   112   113   114   115   116   117