Page 69 - nguoi anh hung chan dat
P. 69

70                         T rú c Phương                                                               Người anh hùng ch ân   đất                    71
           T



              Rồi  Bảy loáng  thoáng  thấy  mình và  đám  nhỏ  trong  xóm  ngồi  dưới      ba  con  cũng  hiện  hồn  về  ngồi  bên  Má  để  mong  con.  Hãy  xin  phép  Bác
         chiếc  sân  trăng  trải  đệm  mà  nghe  bà  nội  hát  Lục  Vân  Tiên  cùng  mấy bà   Hồ  và Chính phủ về cho  má gặp  một chút rồi đi.” Tôi trả lời:  Để mai  mốt
         hàng  xóm...  Má  Bảy  nhắc  ngày xưa  ông  cố,  ông  nội  và  mấy  ông  già  làng   con  lái máy bay về thăm má với xóm làng luôn.  “Con lái  được máy bay a?
         hay ngồi với nhau  uống rượu nói thơ Lục Vân  Tiên...  Có  lần,  má kêu  Bảy      Ồi,  thằng Mẫn của má lái được tới may bay kia à.  Ông ơi, về mà coi thằng
         ngồi  lại  nghe  má  kể  chuyện  Lục  Vân  Tiên  -  lúc  bọn  trai  gái  vây  quanh   Mẫn  con  mình  nó  lái  máy bay...”  Không  ngờ lớn  lên  mình  cũng  biết  nhớ
         trước sân  nhà có tán cây vú sữa xanh biếc  ánh trăng thượng tuần  -  nhưng       quê.  Chắc  vì  ở  đó  có  cha  mẹ,  gia  đình,  dòng  sông  bến  nước.  Phải  về  và
         Bảy lại chạy đi  chơi trò  chơi khác:                                             phải  đánh  riết tụi nó  cho  mau thống nhất  -  hòa  bình.

               -  Con  nghe  chuyện Vân Tiên  để sống  như  Vân  Tiên  mà ít bị đòn.             Tiếng kẻng giục.  Cả  đám phi  công thức  dậy tập  thể dục.
               Bảy lắc  đầu:                                                                      Nhiều tiếng hô vang:
               - Con thích nghe chuyện Tể Thiên của ông Ba kể hơn.  Làm Tể Thiên                 -  Mình  sắp  được  đi về rồi...  Muôn  muôn  năm!
         sướng,  được bay lên  trời,  được  đánh  nhau với yêu tinh.                             -  Sắp  về rồi...!
               -  Tề Thiên thì  ba  con  cũng thuộc.  Con  ngoan  thì  hôm  nào  ba sẽ  kể       -  Tổ  quốc  muôn  năm!
         con nghe.
                                                                                                 Ngoài trời,  tuyết vẫn  rơi  trắng xóa.
               -  Thôi,  ba  khó  lắm,  ba  kể  ít  khi  cười.  Ông  ba  hàng  xóm  kể,  cười
         nhiều hơn.  Con  đi đây...

               -  Nhưng  con  nhớ  về  mau  với  ba  má...  Ba  má  nhớ  con...  Anh  Hai
         con  ở  tù  Mỹ Diệm vẫn  chưa về...

               Bảy là người chắc dạ, ít khi phải khóc. Vậy mà trong giấc mơ Bảy đã
         khóc với mẹ  mình.  Thằng con  chợt nhớ bà má quá chừng.  Bà đã kể trong
         chiêm  bao với  nó  rằng,  có  đứa  cháu  cứ  nằng  nặc hỏi:  sao  nhà Nội  có  thứ
         Hai, thứ Ba, thứ Tư,  thứ Năm, thứ Dáu, thứ Tám, thứ Chín,  thứ Mười mà
         không có thứ Bảy. Má phải nói dối với nó rằng: Nội sinh chú Bảy mà nuôi
         không  được,  chỉ  còn  bốn  đứa  con  trai  là  ba  con  với  chú  Ba,  rồi  tới  chú
         Mười,  chú  Út  thôi.  Đêm  ấy vô  mùng  má  cứ  khóc  mà  nhớ  thằng  cu  Bảy
         của  má thật  nhiều...
               Ôi!  Quê  hương...!?  Bảy  thức  dậy,  pha  trà  uống  mà  không  tiếp  tục
         ngủ  nữa.  Lát  sau  Mẫn  cũng xuất hiện.  Ngoài trời  tuyết trắng  rơi  đầy.
               -  Anh không  ngủ  được à?

               -  Có  ngủ,  nhưng  cứ  chập  chờn  mơ thấy bà già và thấy làng  quê với
         nhiều trăng,  nhiều đứa con  nít.  Cả  mình  cũng  còn  con  nít.

               -  Đó  chính  là  tâm  hồn,  là  một  phần  của  sự  lãng  mạn.  Hôm  nay tôi
         cũng  nằm  mơ  thấy bà  già  ngồi  nhai  trầu  một  mình  ngoài  cửa.  Bà  hỏi  tôi
         “Có phải con là thằng  Mẫn của má không?  Sao thằng Mẫn của má lâu về,
   64   65   66   67   68   69   70   71   72   73   74