Page 76 - nguoi anh hung chan dat
P. 76
Người anh hùng ch ân đất 77
Quá bất ngờ khi bị MiG tấn công ngay trong thế áp đảo, bọn F-105,
A-4 cường kích thất thẩn, hoảng loạn ùa nhau rầm rền tháo chạy. Một
cuộc tháo chạy ngoài dự định của bọn chỉ huy và bọn trực tiếp tham
chiến. Một tiền lệ không hay cho Không quân Mỹ về không chiến với
MiG-17 của Không quân Việt Nam. Một đẳng cấp kỹ thuật và trang bị
vô đối lại có thể thua trong thực tế trước một đối phương được đánh giá
chưa hề đạt được đẳng cấp nào về không chiến, lại sở hữu những chiếc
máy bay cổ lỗ không có tên lửa và bắn súng bằng tay, đáng được đưa vào
viện bảo tàng cùng những lời mai mỉa - một cách quá ngẫu nhiên, quá vô
lý vậy ư!? Một logic kỳ quái, không thể tin được đối với tên chỉ huy phi
đoàn sừng sỏ xuất trận lần đầu của lực lượng Không quân - Hải quân Mỹ.
Trong đầu hắn, bọn phi công Cộng sản Bắc Việt chỉ thắng một cách may
mắn, tình cờ nào đó thôi, chứ không là một chiến thắng đúng với bản
chất có thật của họ. Và sự may mắn thì không hề có trong một giáo án,
giáo trình nào. Một sự sơ suất có tính kỹ thuật nào đó chăng? Hãy kiên
nhẫn đợi chờ!
Đằng kia, số 1 Phạm Ngọc Lan sau khi bắn hạ chiếc F-8 của địch đã
kịp thời lao qua màn mây mù, bám theo các máy bay cường kích A-4 vừa
bỏ chạy, bắn thêm mấy loạt đạn nữa. Chợt nhìn thấy biển, Lan bình tĩnh
đổi hướng, bay về sân bay, nhưng buồn thay, một tình huống bất ngờ hiện
đến do thiếu kinh nghiệm: hết dầu! Thật nguy hiểm. Vừa thắng đó, chợt
thua vì hết nhiên liệu. Huy động tất cả sự thông minh và tinh thần can
đảm được hun đúc trong những ngày đẩu làm phi công tiêm kích, Phạm
Ngọc Lan cố bình tĩnh quan sát và quyết định hạ cánh bắt buộc xuống
đồng ruộng Thái Bình. Ba ăn bảy thua! Phạm Ngọc Lan lợi dụng tốc độ
còn lại của lực quán tính được tích lũy từ hành trình bay trước đó, cố giữ
thăng bằng thật tốt cho con MiG-17 thân yêu lao xuống đổng mộng một
cách mạo hiểm và hết sức khó nhọc. Con MiG rùng mình, nhảy chồm
lên một cách đau đớn, thân hình nhỏ thó của nó như sắp nứt vỡ ra từng
mảnh. Nó tắt tiếng, ngừng thở, và lặng im như đã chết bên cơn choáng
ngất của người phi công dũng cảm phi thường lái nó - người bạn thân yêu
của nó: Phạm Ngọc Lan!
Từ sân bay Gia Lâm, các phi công và anh em nhân viên mặt đất ào
ra ôm lấy phi công Phan Văn Túc, Hồ Văn Quỳ, Trần Minh Phương với
niềm phấn khởi chưa từng khi các anh vừa an toàn hạ cánh.

