Page 81 - nguoi anh hung chan dat
P. 81

82                         T rú c Phương





              Cho  đến  một  ngày...  gặp  địch!  Mừng  đến  nôn  ruột,  nôn  gan.  Khao
        khát  bao  năm  bỗng  một  giờ  có  trong  tay  điều  ước.  Quyết  tâm  lập  công
        đầu!  Trống  ngực  đập  liên  tu  bất  tận.  Ruột  gan  lại  cồn  cào.  Kỳ lạ!  Bảy  cố
        dặn  mình  bình  tĩnh.  Phải  giữ  đúng  cự  ly  đội  hình.  Lẩn  nẩy  Bảy vẫn  bay
        số  4.  Khi  số  1  phát hiện  địch, lập  tức truyền  lệnh bám  chắc  đội hình,  sẵn
        sàng công kích.  Bảy chăm chăm bám vào số một không lơ đễnh một phần
        trăm giây nào.

              - Mục tiêu bên phải, phía trước.  “Bắp Ngô”! Nghe rõ “Bắp Ngô” chưa?
              Tự dưng Nguyễn Văn Bảy lúng túng thế nào mà quên mất mật khẩu:
        “Bắp  Ngô”  có  nghĩa  là  gì?  Thật  khốn  khổ!  Cứ  lóng  ca  lóng  cóng  không
        biết đâu là  đâu,  cái  nào  là  cái  nào.  Quái  đản  làm  sao?  Bảy giận  mình.  Rổi
        không còn có thời gian để mà giận mình khi nhìn thấy phía trước bẩu trời
        mất  bóng  số  1.  Thật  là  nguy!  Thật  là  dở  như  thuốc  chồi!  Biên  đội  trưởng
        dặn  mình  giá  nào  cũng  phải  bám  chặt  đội  hình,  giờ  lại  sơ  ý  để  lạc  mất
        chiếc  đi  đầu.  Tệ  còn  hơn  tệ.  Vậy  mà  cũng  đòi  đi  đánh  với  đá.  Tức  cành
        hông!  Kia rồi!  May phước, vừa nhìn thấy lại số  1.  Mừng.  Bận nẩy thì nhất
        định  nhìn  số  1  không  nháy  mắt  xem  có  lạc  nữa  không  cho  biết.  Nhất
        định.  Số  1  vẫn  còn  kia.  Bảy  quyết  tâm  bám  theo  sổ  1  như  nhiệm  vụ  chỉ
        có  chừng  ấy vậy.  Suỵt!  Số  3  vừa cắt thùng dầu phụ.  Ạ,  Bảy kịp  nhó’ ra mật
        khẩu  “Bắp  Ngô”  có  nghĩa  là  cắt  thùng  dầu  phụ,  tăng  tốc  giải  quyết  tình
        huống  đánh  địch  với  tinh  thẩn  khẩn  trương!  Chỉ  có  vậy  mà  cũng  quên,
        vẫn  chưa  thấy địch  đâu.  Số  1  vẫn  bay  đúng  đội  hình  mà  chưa  thấy công
        kích.  Có  lẽ  nào  bọn  địch  vừa  thấy biên  đội  đã  vội  vàng  tháo  chạy.  Mình
        đã  tệ,  mà  xem  ra  bọn  chúng  còn  tệ  hơn.  Nhiên  liệu  sắp  cạn.  Lệnh  trở vê'
        sân bay.  Đáp xuống  an toàn.  Đầu tiên  là Bảy nhận được ánh mắt bất bình,
        hay ít  nhất cũng là không hài lòng vể  chuyên xuất kích  của toàn  Biên  đội.
              -  Cứ như là đánh trận  giả.  Địch sờ sờ ra đó  mà cứ bám  đuôi, không
        tách đội hình triển khai phương án  chiến  đấu  ngay tức khắc,  để chúng nó
        chuồn  mất.  Để  nghị  rút kinh  nghiệm!
              Nguyễn  Văn  Bảy  biết  là  Biên  đội  trưởng vừa  phàn  nàn  ai.  Đúng  là
        mình vô  tích  sự,  cứ lóng  ca lóng  cóng như thằng hề diễn  chưa  rành xuất.
        Bảy nghiêm túc nhận khuyết điểm,  hứa lẩn xuất kích  sau sẽ xử lý tốt hơn.
              -  Các  anh  nên  nhớ,  ở  trên  trời  không  ai  được  phép  có  những  sai
        lầm  sơ  đẳng  và  ấu  trĩ  như  vậy.  May  là  hôm  nay  ta  gặp  thằng  địch  cũng
        mất  bình  tĩnh  như  ta.  Hãy  nhớ,  không  có  nhiều  lẩn  may  mắn  vậy  đâu.
   76   77   78   79   80   81   82   83   84   85   86