Page 215 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 215

ra  lệnh  cho  hai  thanh  niên  bảo  vệ  đứng  đọá  ơ  ngoài,  đưa
                   cho  mỗi  người  hai  hào  để  ăn  phở  và  dặn : « Nếu tôi  bị  bắt
                   thi  các  đồng  chí  về  báo  ngay  với  dồng  chỉ  Huệ  và  ban  chĩ
                   huv tìm  cách  đối  phó  nhay
                       Tồi với  đốc  tò'  Ivế vào  thẳng phòng  khách,  thái  độ  rät
                   đàng  hoảng.  Tên tỉnh  t r ư ơ n g   cỏn  ở  nhà  trong,  tô i  hảo  linh
                   mòi ra  nói  chuyện.  Hắn  ra đến  nơi tồi  nói  ngay:
                       —  Chúng  tổi  là  đại  biêu  của  Mặt  trận  Việt Minh  đen  đề
                   nghị  ỏng  giao  clilnh  quvcn  cho  nhàn dân,  và  mòi  ông  tham
                   gia  chỉnh  quyền  mói.  Chúng  tôi  đảm  bao  tính  mạng  cho
                   ỏng.  Nếu  khôn g  chúng  tòi  sẽ  hắt  buộc  phải  dùng  võ  lire.
                   Ỏng  sẽ  phải  hoàn  toàn  chịu  trách  nhiệm  về  cuộc  đồ  mổu
                   xảv  ra.
                       Hắn trọn  mắt  kinh  ngạc.  Một  lát sau hắn mới  hòi:
                       —  Cỏ giảo  nỏi  thiệt  hay  nói  clioi ?
                       Tôi  đáp :
                       —  Nói thiệt.  Chiồu  nay sẽ  có  một  đội quân  «khồnglồ»
                   đến  đày.

                       Tỉnh  trưởng  quay  sang  đốc tò'  Ke :
                       —  Cỏ  giáo  nói  thế ông  nghĩ  sao?
                       Bốc  tờ  Kế liưi  lúng  túng.  Vì  Kế  cũng  không ngờ tòi  đặt
                  vẫn đè  một  cách  đọi  ngột  nhú* thế.  Tháy Kế ngồi lặng  thinh,
                  tên  tỉnh trưởng  lại  nói :
                      —  Cô giảo biều  tôi  giao  chính  quyền  cho  Việt  Minh,
                  nhưng  nếu  binh  lính  bên  dưỏ’i không chịu nghe  thì  làm  thế
                  nảo?
                      —  Điều  đố  ồng không  phải  lo.  ỏng  cứ tập  hợp  binh
                  linh  lại  đày  đề  chúng  tôi  nói  chuyện.
                      Thẩv  hắn  còn lưỡng lự,  tôi  nói  tiếp  giọng cương  quyết:
                      —  Chính  quyền  toàn quốc  đã  về  tay chúng  tỏi  rồi.  Ồng
                  không  chịu giao  thì  nhân  dàn  cũng  cưốp  lấy.  Đến  lủc  áy

                  203
   210   211   212   213   214   215   216   217   218   219   220