Page 100 - TVDT - THU MUC TRICH BAO DONG THAP - QUY 1 - 2020
P. 100
Xin mượn một đoạn ca từ “Một đời người, hình phi công Nguyễn Văn Bảy và đồng
một rừng cây” trong bài hát nổi tiếng để đội của ông...”.
dẫn nhập câu chuyện về người Anh hùng Và, chính con người ấy khi trở về với đời
lực lượng vũ trang Nguyễn Văn Bảy. Chú thường đã chọn cho mình cuộc sống bình
Bảy, người phi công huyền thoại, một biểu dị, chân quê, bên gia đình, người thân,
tượng bất khuất, kiên trung của mảnh Đất chòm xóm, ruộng vườn. “Về quê vui thú
Sen hồng, đã ra đi với 84 tuổi đời, 55 tuổi với tang điền. Rẫy sớm nương chiều, tối
Đảng, người đã cống hiến trọn cuộc đời giấc tiên. Tâm mãi hơn thua: lòng hiểm ác.
mình cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc.
Hồn không vướng bận: dạ chơn hiền”!
Người Việt mình thường dùng từ “ra đi” để Không công thần địa vị. Không thiệt hơn
nhắc đến cái chết, chắc có lẽ xem cái chết hơn thiệt. Không vỗ ngực xưng tên. Chân
như một quy luật muôn đời: “sinh - lão - chất hồn người. Hào sảng hồn quê. Thầm
bệnh - tử”. Trên đời này chúng ta đã chứng lặng tiếp tục cống hiến cho đời những câu
kiến nhiều người “ra đi” trong âm thầm, chuyện chắt lọc từ cuộc đời người lính, làm
lặng lẽ. “Triệu người quen có mấy người lay động bao thế hệ người với câu nói
thân? Khi lìa đời có mấy người đưa?”. Có khiêm nhường, mộc mạc: “Tui thấy bản
những người “ra đi” trong niềm tiếc thương thân cũng bình thường thôi... Đảng, Nhà
vô hạn của người thân, gia đình, đồng nước đã ưu đãi tui nhiều rồi”!
nghiệp, đồng đội, đồng chí và cả xã hội, Vậy là, một đời người anh hùng đó đã tạo
trong dòng người thành kính tiễn đưa. Và ra “một rừng cây” cho nhiều thế hệ người
có những người đặc biệt hơn, khi “ra đi” trên mảnh Đất Sen hồng này. Khát vọng
làm cho những người ở lại bỗng chợt phải mãnh liệt đến với người phi công huyền
suy nghĩ lại mình để sống sao cho có ích thoại đó khi có duyên cơ gặp Bác Hồ và
hơn, tạo ra giá trị tốt đẹp cho cuộc đời. Nói được dặn dò: “Các cháu phải học cho giỏi,
cách khác, có những cuộc “ra đi - cái chết” đánh thắng kẻ thù để đến ngày toàn thắng
để những người “ở lại - còn sống” phải chở Bác về thăm đồng bào miền Nam”.
“sống” sao cho đúng nghĩa của từ “sống”
trong cuộc đời. Chuyến “ra đi” của Anh Chuyện kể rằng, trên một bia mộ ai đó có
hùng Nguyễn Văn Bảy đáng kính đúng ghi tên người nằm dưới mộ kèm theo câu:
nghĩa là như vậy đó! “Chết năm 25 tuổi, chôn năm 75 tuổi”.
Nghĩa là người đó có 50 năm sống trên cõi
Người Anh hùng ấy năm xưa từng tung đời một cách vô vị, vô nghĩa, sống vị kỷ,
hoành trên bầu trời với cánh chim sắt, lập sống chỉ biết nghĩ đến cá nhân mình, cái tôi
nên những chiến tích oai hùng, làm cho kẻ của mình, sống mà không tạo ra bất kỳ một
thù vừa khiếp sợ, vừa nể trọng. Người Anh giá trị gì cho xã hội, cho chính mình. Sống
hùng huyền thoại ấy được nhân dân tin mà như vậy thì có khác gì đã chết?!? Trong
yêu, quý mến: “Trong ký ức tuổi thơ của khi đó, lại “Có những cái chết hóa thành
chúng tôi luôn cảm phục và ngưỡng mộ bất tử. Có những lời hơn mọi bài ca. Có
cánh én bạc - Anh hùng Nguyễn Văn Bảy... những người như chân lý sinh ra”! Và như
Đội mũ rơm đi học đường dài, thiếu thốn vậy, Anh hùng Nguyễn Văn Bảy đã thành
đủ bề nhưng anh em chúng tôi đều dành bất tử, là vang vọng hơn mọi lời ca, là từ
dụm mua cho được những bức tranh có
chân lý sinh ra!
Trang || 97

