Page 101 - TVDT - THU MUC TRICH BAO DONG THAP - QUY 1 - 2020
P. 101
Như vậy là, một cánh chim trời đã trở về yêu thương nhau hơn, biết cần phải làm gì
nằm trong lòng đất mẹ, với hương đồng gió để khi “ra đi” không còn tiếc nuối, ân hận
nội, về với nơi sinh ra và nuôi dưỡng tâm vì sống hoài, sống phí cuộc đời. Trong
hồn. Một “người trần mắt thịt” mà như dòng người tiễn đưa người Anh hùng về
bước ra từ câu chuyện cổ tích. Người Anh nơi vĩnh hằng có biết bao giọt nước mắt từ
hùng đó xuất thân từ nông dân ở một làng người thân, gia đình, đồng chí, đồng đội, từ
quê nghèo, bước vào quân ngũ khi chỉ mới những người dân quê lam lũ. Và, cũng có
học lớp 3 mà chiến thắng những phi công những giọt nước mắt nuốt ngược vào trong
học từ các học viện không quân nổi tiếng và tự nhủ lòng phải sống sao cho xứng
nhất trên thế giới. Vậy thì, điều gì làm nên đáng với người đã “ra đi” và với chính bản
câu chuyện tưởng chừng như cổ tích đó, thân mình.
phải chăng là ý chí sắt đá, niềm tin mãnh “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ
liệt, khát vọng lớn lao? Đúng là bằng dành phần ai? Ai cũng một thời trẻ trai,
những điều đó, chúng ta đã chứng kiến một cũng từng nghĩ về đời mình. Chân lý thuộc
chân lý “không gì là không thể”!
về mọi người. Không chịu sống đời nhỏ
Có những người “ra đi” để lại bao tiếc nuối nhoi...”!
cho người ở lại, nhưng cũng có người “ra
đi” để những người ở lại không chỉ tiếc Lê Minh Hoan
nuối, mà còn biết đoàn kết với nhau hơn,
Đồng Tháp. - Số 3695. – Ngày 3 tháng 2 năm 2020. – Tr.4
Trang || 98

