Page 111 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 111

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                   NGỌT NGÀO THAY MỘT CHỮ "TÂM"

                     Lại là một chữ "Tâm". Đó là: "Hiệp Tâm Hội quán" - “ngôi nhà chung” của
              bà con bao đời gắn bó với cây kiệu, củ khoai môn ở Phú Hiệp - Tam Nông quê

              mình. Có gì lạ không ở cái Hội quán thứ 22 trên mảnh đất Sen hồng và thứ hai của
              vùng đất Tam Nông này? Nơi đƣợc xem là chỗ ngập sâu nhất của lòng chảo Đồng
              Tháp Mƣời. Xin nói liền, vừa quen, vừa lạ!

                     Không quen sao đƣợc? Vẫn là không gian chan hoà ấm cúng. Vẫn là những
              bàn tay gân guốc, chai sạm của những ngƣời nông dân dãi nắng - dầm sƣơng, xem

              nghề nông không chỉ là cái nghề để sống, mà nhƣ cái nghiệp đã mang vào thân,
              đƣợc truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Vẫn là những lời nói dung dị, mộc
              mạc, đậm hơi thở của ruộng - của đồng, của sông - của nƣớc. Vẫn là những cán bộ
              cơ sở vừa vui mừng, vừa hồi hộp, đôi khi lo sợ những sai sót nhỏ sẽ làm hỏng một

              sự kiện lớn đối với một làng xóm vốn quen thuộc với sự bình lặng, yên ả.

                     Và vẫn là câu chuyện quen thuộc, mà vẫn muốn chia sẻ và sẽ còn tiếp tục
              chia sẻ để bà con mình thay đổi và cùng dắt tay nhau thay đổi. Là củ kiệu, củ khoai
              quê mình làm sao phát triển bền vững, đậm mùi thơm nồng của đất, của ngƣời. Thì

              đó, đâu chỉ Phú Hiệp quê mình làm ra đƣợc củ kiệu, củ khoai. Khắp nơi trên mảnh
              đất hình chữ S này ngƣời ta cũng làm đƣợc. Vậy thì, mình phải làm sao để tồn tại,
              để vƣợt lên, mà trƣớc hết là đừng để phải lâm vào tình trạng bị “giải cứu“ nhƣ
              nhiều loại nông sản khác, ở nhiều địa phƣơng khác, trong thời gian gần đây?

                     Muốn vậy, trƣớc tiên và không có con đƣờng lựa chọn khác, đó là tất cả phải

              đoàn kết lại, cùng tham gia sinh hoạt trong hình thức tập thể nào đó. Nghĩa là,
              đừng  có  sống  lủi  thủi  một  mình,  làm  ăn  một  mình,  để  không  gặp  phải  tình
              huống "con kiến mà kiện củ khoai". Nghĩa là, phải biết chia sẻ cùng nhau, sống
              chết cùng nhau. Nghĩa là, cần từ bỏ nếp nghĩ mình muốn tồn tại thì ngƣời khác
              không tồn tại, mình muốn thắng thì phải làm sao cho ngƣời khác phải thua. Nghĩa

              là, phải là làm sao mọi ngƣời cùng thắng trong cuộc cạnh tranh khốc liệt này. Tóm
              lại là phải thay đổi, phải “nghĩ khác, làm khác“ với những gì mình đã nghĩ, đã làm
              bấy lâu nay.

                     Nông dân xứ mình trƣớc giờ vẫn chăm bẳm sản xuất sao cho thiệt là nhiều
              và thu hoạch thì bán nông sản thô. Tất cả đều thắt thỏm sau một mùa vụ với bao

              mồ hôi công sức. Đƣợc giá thì vui mừng, hoan hỉ. Mất giá thì thắt lòng, thắt dạ.
              Lƣng chừng ở giữa thì coi nhƣ là “lấy công làm lời“ và chờ đợi mùa vụ sau, cũng
              giống nhƣ đánh bài - “thua keo này thì ta bày keo khác" để gỡ lại!

                     Nông  dân  ngƣời  ta  đã  xem “không  thay đổi  là chết  và không
              thể ngồi đó màchờ chết“! Họ đã hiểu rằng, không đƣợc làm ra nông sản chỉ biết






                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                || 107
   106   107   108   109   110   111   112   113   114   115   116