Page 146 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 146

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                              CÂU CHUYỆN CA HÁT

                     Kỳ họp Hội đồng nhân dân tỉnh lần thứ sáu vừa rồi có một câu chuyện
              đƣợc đem ra mổ xẻ, bàn tán sôi nổi. Đó là tình trạng các điểm ca hát với âm

              thanh ồn ào, thậm chí là đinh tai, nhức óc, là "tiếng hát át tiếng bom".

                     Thực trạng này đã làm phiền lòng cả cộng đồng, làng xóm, nhiều ngƣời còn
              nói thấy thật "chƣớng tai, gai mắt". Có đại biểu còn chất vấn rằng, câu chuyện này
              đã đề cập hai ba kỳ họp rồi mà hình nhƣ chƣa có chuyển biến tích cực. Vậy, hổng
              lẽ cả hệ thống bó tay, để bà con cứ ca cẩm, bức xúc trong mỗi lần tiếp xúc cử tri.

              Vậy, chúng ta nhìn nhận vấn đề này thế nào đây? Lỗi "tại ả tại anh" hay còn tại ai?

              Đúng là chuyện ca hát xứ nào mà không có, dân tộc nào mà không có, một nhu cầu
              văn hoá của con ngƣời mà! Mới chào đời thì đã nghe lời ru của mẹ của bà rồi. Khi
              có chuyện vui thì vài lời ca tạo thêm chút hƣng phấn để vui hơn. Khi có chuyện

              buồn thì mấy điệu nhạc cũng có thể vơi đi nổi buồn. Vậy là, đám hiếu đám hỉ gì
              cũng có ca với hát. Cƣới hỏi, đầy tháng, sinh nhật, mừng thọ  cũng có. Động thổ
              cất nhà, ăn mừng nhà mới cũng có. Con cháu đậu vào đại học hoặc thần tài đến gõ
              cửa cũng ca hát. Khai trƣơng cửa hàng, khánh thành phân xƣởng, ra mắt thƣơng

              hiệu mới cũng hát với ca. Đám tang nhiều khi réo rắt tiếng đờn cò, đờn nguyệt, vài
              hồi trống, mấy bài tiễn biệt có khi vừa giảm đi sự trống vắng, bớt đi không khí lạnh
              lẽo tiếc thƣơng.

                     Nhƣng, và ở đời mọi sự bắt đầu từ chữ "nhƣng" đó. Nếu chuyện ca hát dừng
              lại ở chừng mực nào đó thì hay, thì cần. Nhƣng rồi lúc cao hứng lên thì bắt đầu ồn

              ào, có khi không còn "hát" nữa mà trở thành "hét". Hàng xóm thì nhƣ bị tra tấn,
              ngƣời qua đƣờng khó chịu. Vậy là, bắt đầu ảnh hƣởng đến mọi ngƣời chung quanh
              rồi! Ngƣời già thì cần vỗ giấc ngủ đêm hôm. Ngƣời bệnh thì cần yên ắng để tịnh
              dƣỡng. Trẻ em thì cần không khí tĩnh lặng để học hành. Vậy là, một vài ngƣời vui
              mà cuộc sống của nhiều ngƣời khác bị ảnh hƣởng.


                     Vậy mới có chuyện chất vấn, có giải trình, rồi lại chất vấn. Các ngành chức
              năng thì bảo khó. Mà khó thật. Lúc chỗ này, lúc chỗ khác, khi thì ban ngày, khi lại
              ban đêm, khi thì nhà này, mai lại nhà kia. Nghe tin báo khi đội kiểm tra  đến thì
              ngƣời ta chỉ cần vặn nhỏ lại "và cƣời trừ" là coi nhƣ xong. Hoặc lúc nhà ngƣời ta
              có chuyện vui, chuyện buồn mà lập biên bản, mà cƣỡng chế coi bộ cũng không hay

              ho cho lắm?!? Cứ vậy mà lần lựa, mà dung dƣỡng. Rồi hội chứng nhà này làm
              đƣợc thì nhà khác cũng làm đƣợc, "con gà tức nhau tiếng gáy" mà. Ngành chức
              năng thì bảo rằng ở cơ sở với hệ thống từ xã, phƣờng đến khóm ấp, với biết bao
              con ngƣời, ban bệ, đoàn thể sao không đi vận động? Ở cơ sở thì cho rằng, tụi tui

              sao "quản" nỗi nếu mấy anh không xuống tiếp?!?






                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                || 142
   141   142   143   144   145   146   147   148   149   150   151