Page 147 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 147

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                     Lƣớt qua mạng thì mới biết chuyện này phổ biến và làm đau đầu nhiều địa
              phƣơng chứ hổng phải chỉ có mình. Từ các thành phố lớn cho đến miền xuôi miền

              ngƣợc, từ đô thị phồn hoa đến nông thôn heo hút đều có cả. Hội đồng nhân dân chỗ
              này ra nghị quyết, Uỷ ban nhân dân nơi kia ban hành kế hoạch hành động nhƣng
              hình nhƣ vẫn không ăn thua. Nay phạt đƣợc chỗ này thì mai lại diễn ra chỗ khác.
              Ngƣời dân thì ca thán, chính quyền thì bị quở trách.

                     Ca hát, suy cho cùng là chuyện của ngƣời dân. Nó là nét đẹp văn hoá nhƣng

              giờ lại biến tƣớng trở thành "phản văn hoá" rồi. Ông bà mình đúc kết: "No mất
              ngon, giận mất khôn" mà! Vậy, ngƣời dân trong xóm trong làng có nhắc nhở nhau
              chƣa, đấu tranh với nhau chƣa? Rồi phƣờng xã, khóm ấp đâu cả rồi? Rồi đoàn thể,
              chi hội tổ hội đâu cả rồi? Trong các cuộc sinh hoạt chi bộ, chi hội, chi đoàn, tổ
              nhân dân tự quản, hội quán có đƣa vấn đề này ra thảo luận không? Hay sinh hoạt

              thì nói chuyện cao xa, còn chuyện này thì lại sợ đụng chạm nên đùn đẩy lên chính
              quyền? Vậy là, các cuộc họp chuyện xóm chuyện làng bàn chuyện gì? Rồi sinh
              hoạt của các tổ nhân dân tự quản nói việc gì? Hình nhƣ có điều gì đó sai sai ở đây
              thì phải!

                     Không một đất nƣớc nào, địa phƣơng nào mọi chuyện có thể giải quyết đƣợc

              khi mà tất cả trách nhiệm đều dồn về phía chính quyền. Nếu vậy, thì đâu là "Toàn
              dân đoàn kết xây dựng nông thôn mới, đô thị văn minh"? Nếu vậy, những lần bình
              xét gia đình văn hoá, khóm ấp văn hoá nhƣ thế nào?

                     Nói là nói vậy, nhƣng trong nhà ngoài ngõ, đâu chỉ có câu chuyện ca với hát.
              Còn biết bao là chuyện hàng ngày ở xã phƣờng, khóm ấp. Dịch bệnh, an ninh trật

              tự, vệ sinh môi trƣờng... Vậy thì, Hội đồng nhân dân xã phƣờng có đề xuất sáng
              kiến và ban hành nghị quyết về những việc gì ở địa phƣơng mình nếu không phải
              là những chuyện dân sinh, chuyện làm sao ngƣời dân có đƣợc môi trƣờng sống an
              lành, xóm làng đoàn kết? Cả hệ thống, từ cấp uỷ, chính quyền, mặt trận, các đoàn

              thể, các hội xã hội nghề nghiệp, đội ngũ cộng tác viên một xã đâu cỡ vài trăm
              ngƣời.  Với  sức  mạnh  nhƣ  vậy,  sao  không  giải  quyết  đƣợc  những  chuyện  hàng
              ngày, mà phải đùn đẩy lên cấp trên? Sao không dùng lời lẽ "thấu tình đạt lý" để nói
              với nhau, thuyết phục với nhau, đấu tranh với nhau? "Nói phải củ cải cũng nghe"
              mà! Tất nhiên, cuối cùng trách nhiệm của chính quyền là phải xử lý những trƣờng

              hợp mà cộng đồng không thể giải quyết đƣợc.

                     Mỗi ngƣời chúng ta hãy nghĩ rằng mình không vô can trong câu chuyện này.
              Và hãy nhớ "nhất cận lân, nhì cận thân" để mà ứng xử với nhau một cách hài hoà.
              Ai đó nói rằng: “Trong thế giới này, chúng ta xót xa không chỉ vì lời nói và hành
              động của những kẻ xấu mà còn vì sự im lặng đáng sợ của ngƣời tốt”.


                                                                                       Ngày: 11/12/2017




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                || 143
   142   143   144   145   146   147   148   149   150   151   152