Page 192 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 192

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                           CÂU CHUYỆN “ĐẮP NỀN”

                       Xứ mình là vùng đất ngập sâu, có chỗ lên tới 4 - 5m. Đã ngập sâu mà
              nền đất lại còn yếu nên mỗi lần xây dựng đƣờng sá dễ bị lún sụt, cho nên,
              công  tác  “đắp  nền”  cực  kỳ  quan  trọng!  Thì  đó,  vừa  mới  nghiệm  thu  con

              đƣờng xong với mặt thảm nhựa hoành tráng lắm, phẳng phiu lắm, đƣợc một
              thời gian là xuất hiện nào là “ổ gà”, nào là “ổ trâu”. Mỗi lần đi ngang những
              “cái ổ” nhƣ vậy thì có ngƣời phán liền: Rồi, làm cái “nền hạ” không đủ yêu
              cầu chất lƣợng rồi! Thậm chí, có ngƣời còn suy tƣ: Hổng chừng, công trình bị

              rút ruột rồi đây, lu lèn ẩu tả rồi đây... !?!

                       Từ câu chuyện “đắp nền” trong xây dựng kết cấu hạ tầng mới liên tƣởng
              đến câu chuyện “đắp nền” khác. Đó là, “đắp nền” cho sự phát triển!

                       Quê mình xuất phát điểm thấp, vừa thuần nông lại thuần lúa. Quê mình đã
              qua hết cuộc chiến tranh này lại đến cuộc chiến tranh khác để hôm nay có đƣợc

              hòa bình. Quê mình đã chinh phục thiên nhiên hoang sơ, khắc nghiệt, để đến hôm
              nay, là một trong những vùng đất tạo nên kỳ tích trong nông nghiệp. Quê mình một
              thời bị “lời nguyền” là một địa phƣơng “khuất nẻo” đó! Những điều đó trở thành
              điểm bất lợi, là điểm yếu trong cuộc chạy đua đến điểm đích: sự giàu có và thịnh

              vƣợng.

                       Nhƣng rồi quê mình dần vƣợt qua lời nguyền “khuất nẻo”  nhờ vào khát
              vọng của gần một triệu bảy con ngƣời cần mẫn. Nhiều sáng kiến từ nhân dân, sự
              năng động của cả hệ thống chính trị, một lớp trẻ khởi nghiệp đƣợc gần xa biết đến,
              có những mô hình đổi mới đã lan tỏa ra nhiều địa phƣơng khác. Đó là “cái nền”

              đƣợc bồi đắp, gia cố từ những bậc tiền nhân đến những thế hệ lãnh đạo nối tiếp
              theo sau. Trong bộn bề công việc để vƣợt lên chính mình, những tiềm năng đƣợc
              kích hoạt, hiện thực hóa để khai thác, để thu hút nguồn lực, thì phải chuẩn bị “cái
              nền” cho vững chắc, nếu không muốn một ngày đó sụp xuống “ổ gà” do chính
              mình tạo ra.


                       “Cái nền” đó chính là sự năng động của một hệ thống chính trị biết linh
              hoạt và thích ứng với sự thay đổi của cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0. Một bộ
              máy luôn lấy sự “đổi mới sáng tạo” thay cho “mô phỏng, sao chép”, bớt đi sự giáo
              điều. Một đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức không chấp nhận “sáng cắp ô đi,
              tối cắp về”, mà thật mẫn cán, lấy sự hài lòng của xã hội làm niềm tự hào về công

              việc của mình. “Cái nền” đó chính là một đội ngũ cán bộ không nghĩ đến sự “chen
              lấn” để có đƣợc “chức này, ghế kia”, mà luôn tự hỏi năng lực của mình có tƣơng
              xứng với vị trí đó chƣa? Nếu chƣa thì phải có kế hoạch học tập, trau dồi nhƣ thế
              nào?







                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                   || 7
   187   188   189   190   191   192   193   194   195   196   197