Page 196 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 196

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                         CẢM XÚC TỪ MỘT CÂY CẦU

                       Vậy là, ngày  khánh  thành  cầu  Cao  Lãnh  trông  chờ bấy lâu  đã  đến.
              Cây cầu “nối những bờ vui”, cây cầu hƣớng đến tƣơng lai thịnh vƣợng là đây.
              Hạnh phúc vỡ òa. “Vui sao nước mắt lại trào” cho những ai từng ngày chứng

              kiến công trình vƣơn mình trên mặt nƣớc. Hôm nay cây cầu đã sừng sững
              đứng trên dòng sông Tiền hiền hòa. Vậy là, từ nay không còn cái cảnh “qua
              sông thì phải lụy đò” nữa rồi! Con sông Tiền ngăn cách đôi bờ giờ chứng kiến
              sự nối nhịp, nhƣ nối kết tiềm năng, thế mạnh của nhau để vững tin vào tƣơng

              lai tƣơi sáng.

                       Nhƣng cây cầu, suy cho cùng, vẫn là hữu hình, vẫn chỉ là “điều kiện cần”
              cho sự phát triển. Để đánh thức tiềm năng phải cần đến những điều vô hình khác,
              là “điều kiện đủ”. Đó là những con ngƣời có khát vọng và biết cách biết biến khát

              vọng trở thành hiện thực nhờ sức mạnh tri thức từ cuộc Cách mạng công nghiệp
              4.0. Sự phát triển sẽ không đƣợc hiện thực hóa nếu tƣ tƣởng cục bộ còn vƣơng vấn
              đâu đó trên hành trình phát triển của quê hƣơng mình. Sự phát triển cần đến sự nối
              kết để làm cho “cái bánh” thu nhập lớn ra để mỗi địa phƣơng, mỗi ngƣời đƣợc chia
              thêm phần từ sự lớn ra đó. Trong sự chia phần đó, có lúc sẽ có ngƣời nhận đƣợc
              phần nhiều hơn một chút, nhƣng cuối cùng là để tạo cú hích kéo tất cả vƣợt lên.


                       Bao giờ cũng vậy, niềm vui của ngƣời này có thể là nỗi buồn của ngƣời
              khác. Dòng xe bon bon qua cầu, nghĩa là sẽ có nhiều công nhân bao năm tháng gắn
              bó với với những chiếc phà sẽ có thể không còn chỗ làm. Dòng xe ngƣợc xuôi qua
              cầu, nghĩa là nhiều hộ kinh doanh mua bán ở hai bên bến phà sẽ mất đi cơ hội kiếm

              sống. Dòng ngƣời hối hả qua cầu, nghĩa là nếu đô thị không tạo ra đƣợc sức hút để
              khách dừng lại thì động lực phát triển sẽ không còn, kéo theo hàng loạt hoạt động
              thƣơng mại, dịch vụ bị khó khăn.

                       Chỉ  biết  vui  mừng  khi  cây  cầu  hoàn  thành,  chỉ  thấy  lực  đẩy  mà  không
              lƣờng trƣớc những hụt hẫng, những lực kéo sẽ có thể trả giá. Tốc độ đô thị hóa có

              thể sẽ bị chậm lại. Một bộ phận ngƣời dân có thể phải chuyển đổi nghề nghiệp,
              thay đổi phƣơng án sản xuất, kinh doanh. Có thể đó là khó khăn đối với ngƣời này
              nhƣng cũng có thể là cơ hội của ngƣời kia. Khó khăn hay cơ hội, tiêu cực hay tích
              cực, phụ thuộc vào thái độ của mỗi ngƣời, cũng nhƣ hành động của đội ngũ lãnh

              đạo địa phƣơng. Một khi dám cởi bỏ sự bám víu, chấp nhận sự thay đổi, biết đâu
              lại là cơ hội mới cho mỗi ngƣời, là vận hội mới cho mỗi địa phƣơng. Trong “cái
              khó” làm sao “ló cái khôn” chứ đừng để “bó cái khôn”!

                       Để từ nghèo khó trở nên khá giả có khi chỉ cần kinh nghiệm, nhƣng để bứt
              phá trở thành giàu có, thịnh vƣợng nhất thiết cần đến tƣ duy. Không ai vỗ ngực tự

              hào “kinh nghiệm đầy mình” trong nền kinh tế dựa vào tri thức do cuộc cách mạng




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 11
   191   192   193   194   195   196   197   198   199   200   201