Page 198 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 198

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                       CHUYỆN “TÔM”, CHUYỆN “CÁ”

                       Chuyện xƣa, tích cũ kể rằng, Mạnh Mẫu là mẹ của Mạnh Tử, có lần chuyển
              nhà sang một khu phố mua bán sầm uất nhƣng thấy Mạnh Tử tối ngày học cách
              cân, đong, đo, đếm của những kẻ mua bán nên quyết định chuyển nhà đi nơi khác.

              Hổng biết có phải vậy mà từ ngàn xƣa con ngƣời đã có những quan niệm không
              đƣợc tốt đẹp cho lắm về nơi ngƣời ta gọi là “chợ búa”. Gặp ngƣời nào có vẻ hung
              dữ thì phán liền, đồ “dân chợ búa”; còn khi thấy ai đó, mà nhất là phụ nữ, ăn nói có
              vẻ lanh lẹ, lại có phần “chanh chua”, đến mức to tiếng thì có ngƣời phán liền: Rồi,

              “hàng tôm”, “hàng cá” đó mà!

                       Thật  ra,  nói  “hàng  tôm”,  “hàng  cá”  thì  cũng  đúng  thôi, thì  đó  là  những
              ngƣời tiểu thƣơng mua bán tôm cá ngoài chợ thôi. Nhƣng đối với một số ngƣời khi
              phán “dân chợ búa” hay “bạn hàng tôm bạn hàng cá” là dƣờng nhƣ hàm ý không

              đƣợc tôn trọng cho lắm đối với những ngƣời mà ai cũng thấy cần thiết để có bữa ăn
              hàng ngày. Có gì bất công ở đây không khi chúng ta định kiến với một ngành nghề
              và những ngƣời làm nghề đó? Mỗi công việc, nghề nghiệp đều khởi nguồn từ nhu
              cầu của xã hội. Trong muôn ngàn nhu cầu của cuộc sống thì có ngƣời làm ra sản
              phẩm, lại có ngƣời đƣa sản phẩm đến tay ngƣời tiêu dùng. Mỗi ngƣời làm tròn
              chức phận của mình thì xã hội sẽ vận hành tốt đẹp. Chợ là nơi gặp nhau giữa ngƣời

              bán và ngƣời mua. Vậy thì tiểu thƣơng cũng là một mắt xích không thể thiếu đƣợc
              để con ngƣời tồn tại nhƣ bao nghề nghiệp khác.

                       Trong ngôi chợ truyền thống thì có ngƣời đem bán những thứ mình nuôi
              trồng, đánh bắt, đƣợc gọi là “tự sản tự tiêu”. Cũng có ngƣời mua gom lại những

              nông sản từ nhà vƣờn rồi bán lại. Vậy là, có ngƣời chuyên “mua đầu chợ, bán cuối
              chợ” để kiếm đồng lời. Đã là mua bán thì có buổi chợ này đắt hàng, buổi chợ khác
              lại ế  ẩm, có  khi  kiếm  đƣợc  đồng  lời  mà  cũng  có khi thua lỗ. Vậy  thì, các  tiểu
              thƣơng phải cân nhắc mua bao nhiêu, bán bao nhiêu là vừa. Mua thấp thì chƣa chắc

              mua đƣợc, bán cao cũng chƣa chắc bán đƣợc. “Trăm ngƣời bán, vạn ngƣời mua”
              chớ  đâu  phải  “một  mình  một  chợ”  đâu.  Ngƣời  mua  thì  bao  giờ  cũng  khó  tính,
              muốn rẻ mà phải tƣơi ngon, rồi nâng lên đặt xuống, chê già chê non, “bán hàng nói
              thách, làm khách trả rẻ” mà. Chậm một chút là cá sình, rau héo, “đắt ra quế, ế ra
              củi”. Rồi thì, “Đắt hàng cùng ả cùng anh. Ế hàng gặp những thông manh quán gà”.
              Có khi “thà bán đổ còn hơn xách rổ về không”.


                       Đôi khi chính những định kiến của chúng ta tạo ra hố ngăn cách giữa ngƣời
              với ngƣời. Từ sự mặc cảm nghề nghiệp, lâu dần hình thành sự xung đột ngay từ
              trong tâm thức. Chúng ta luôn mong muốn ngƣời khác nghĩ tốt về mình, vậy thì,
              hãy tự hỏi mình có nghĩ tốt về ngƣời khác chƣa? “Điều mình không mong muốn

              ngƣời  khác  đối  xử  với  mình  thì  cũng  đừng  nên  làm  điều  ấy  với  ngƣời  khác”.





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 13
   193   194   195   196   197   198   199   200   201   202   203