Page 203 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 203

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                       CHUYỆN THƢỜNG NGÀY Ở CHỢ

                       Đi đến một địa phƣơng nào đó thì bạn nên ghé thăm ngôi chợ. Có thể
              bạn không có ý định mua gì hết, nhƣng biết đâu bạn sẽ đổi ý, hoặc bạn sẽ
              khám phá ra điều gì đó thú vị. Bởi vì, ngôi chợ ngoài chức năng là nơi ngƣời

              mua, ngƣời bán gặp nhau để trao đổi hàng hóa, còn là tấm gƣơng phản ảnh sự
              phát triển của một địa phƣơng. Chợ mà hàng hóa dồi dào, đông đúc ngƣời
              mua kẻ bán thì nơi đó phát triển. Ngƣợc lại, thấy cảnh đìu hiu, hàng hóa ế ẩm,
              mấy ngƣời tiểu thƣơng ngồi “ngáp ngắn, ngáp dài”, mới buổi sáng mà nhƣ

              cảnh “chợ chiều” thì biết rằng nơi đây chậm phát triển.

                       Đã là chợ thì ồn ào, là có “lời ra, tiếng vào”. Tiếng mời hàng đon đả “ngọt
              nhƣ mía lùi” cũng có, mà tiếng cạnh khoé, lƣờm nguýt, “nặng nhẹ” nhau khi ngã
              giá, khi cân non cân già cũng có. Chính vì vậy mới có ông quản lý chợ, có mấy anh

              giữ gìn trật tự. Chức năng của mấy vị này cũng nhƣ mấy ông trọng tài sân cỏ. Đã là
              trọng tài thì có “thẻ vàng, thẻ đỏ”, nhẹ thì bảo ban, nhắc nhở, nặng thì lập biên bản
              xử lý. Đã là “trọng tài” thì phải công minh, đúng sai rõ ràng, phải dựa trên quy
              định, quy chế cụ thể, “tình lý phân minh”. Nếu không thì sẽ có “lời nặng lời nhẹ”,
              “tiếng chì tiếng bấc”, “có xô có đẩy”: “Sao dẹp chỗ tui mà hổng dẹp chỗ kia?” Rồi
              ngƣời qua kẻ lại cám cảnh: “Trời ơi, ngƣời ta nghèo khó quá mà, “bán thúng bán

              nia”, cũng  chỉ kiếm  đồng vô  đồng  ra  thôi  mà  sao  hành xử nặng  tay  quá  vậy!”.
              Nghe sao đắng lòng...

                       Ngƣời ta thƣờng nói “buôn có bạn, bán có phƣờng” - điều đó dễ thấy ở các
              ngôi chợ. Chỗ này là dành cho hàng cá, hàng mắm, hàng khô. Khu kia thì dành cho

              thịt thà, hàng nọ là rau - củ - quả. Rồi còn hàng chay, hàng ăn uống... Đã là buôn
              bán thì phải kiếm lời, nhƣng nếu chỉ vì cái lợi riêng của mình mà đụng chạm tới
              cái  lợi  của  ngƣời  mua,  của  những  ngƣời  cùng  ngành  hàng  với  mình  thì  coi  bộ
              không đƣợc hay cho lắm.

                       Thì đó, gà vịt thì bơm nƣớc, nhồi nhét thức ăn để cân nặng thêm. Thì đó, sử

              dụng nào hàn the, nào u-rê, nào phẩm màu, nào hóa chất, để con tôm con cá, miếng
              thịt tƣơi hơn, bắt mắt hơn. Vậy là lừa ngƣời mua rồi. Mình thu lợi mà để bà con
              mình “thiệt đơn, thiệt kép”, bà con mình mang mầm bệnh vào thân thì mình sống
              liệu có thanh thản không?

                       Còn ngƣời mua thì sao? Vẫn biết gà vịt bị bơm nƣớc, bị nhồi nhét nhƣng

              thấy rẻ thì... cũng mua. Vậy còn trách ai nữa? cũng chỉ vì cái lợi nhỏ mà mình chấp
              nhận sống trong sự gian dối... Nếu ngƣời mua mà cẩn trọng hơn, không dễ dãi,
              ngƣời bán tử tế với nhau hơn thì chắc cũng hạn chế phần nào sự gian dối đó.









                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 18
   198   199   200   201   202   203   204   205   206   207   208