Page 205 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 205

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                            CÂU CHUYỆN “KẾT BÈ”

                       Xứ mình sông nƣớc mênh mông nên ít ai mà không biết hay chƣa từng thấy
              cái “bè”. Thì đó, dọc theo những con sông lớn thấy nổi lên mấy ngôi nhà giữa dòng
              nƣớc, phía trên thì có thể để ở, phía dƣới có cái lồng nuôi cá thì đích thị đó là cái

              bè nuôi cá rồi. Nhớ lại hồi còn nhỏ, con nít hay lấy những cây chuối cắt khúc cho
              bằng nhau rồi đóng một cây tre xuyên qua để nối kết những thân chuối lại thành ra
              cái bè. Niềm vui tuổi thơ ngày ấy là đƣợc cùng nhau chông chênh đứng trên những
              chiếc bè chuối nhƣ vậy mà chống dọc, chống ngang. Vậy mới có ngƣời giải thích

              rằng “bè” là chỉ những thân cây đƣợc kết lại để nổi trên mặt nƣớc.

                       Từ cái bè hữu hình đó, ngƣời ta mới ẩn dụ cho chữ “bè” trong từ “bạn bè”
              để chỉ sự kết thân của nhiều ngƣời lại với nhau, cũng nhƣ nhiều cái bè hợp với
              nhau thành làng bè. Có ngƣời còn nói, khi đối xử với nhau chân tình thì từ “bè”

              cũng có thể trở nên “bạn”, ngƣợc lại đối xử với nhau bằng sự lợi dụng thì “bạn”
              cũng sẽ hóa ra “bè”, hổng biết có đúng không nữa! “Nói vòng nói vo” là để mở
              đầu cho câu chuyện hôm dự ra mắt “Hội quán Làng bè” xã Long Thuận, huyện
              Hồng Ngự của mình - Hội quán thứ 53 của Đất Sen hồng. Có phóng viên trầm
              ngâm hỏi dự ra mắt Hội quán tới cái thứ 53 chắc bị nhàm, chắc không còn cảm xúc
              nhƣ những lần đầu nữa rồi? Không! Cảm xúc vẫn dâng trào vì đƣợc quay quần bên

              57 thành viên Hội quán, những ngƣời đã bao năm gắn với sông nƣớc và nghề nuôi
              cá bè. Cảm xúc vẫn đong đầy vì chợt nghĩ những con ngƣời ấy, những chiếc bè ấy
              bao năm nằm trên khúc sông này nhƣng bây giờ mới thật sự “kết bè” lại với nhau
              để mà sống, để mà giữ gìn và phát triển một ngành nghề đã có thƣơng hiệu gần xa.


                       Mà sao không “kết bè” lại với nhau đƣợc khi mọi ngƣời đã nhận ra cách
              làm ăn riêng rẻ là cội nguồn dẫn đến sự cạnh tranh dẫn đến mọi ngƣời kéo nhau
              cùng đi xuống. Mà sao không “kết bè” lại với nhau khi mà dòng nƣớc sông Tiền
              đâu còn nhƣ ngày nào do biến đổi khí hậu, thời tiết cực đoan và tác động tiêu cực

              từ thƣợng nguồn. Mà sao không “kết bè” lại để chống chọi và thích ứng với thị
              trƣờng luôn khắc nghiệt, với giá cả trồi sụt, lên xuống nhƣ đàn cá chao lƣợn trong
              những chiếc lồng.

                       Vậy đó, “bè” đã đƣợc kết lại, “lòng ngƣời” đã đƣợc “nối lại”, bây giờ là
              cùng  nhau  ngồi  lại  để  bàn  chuyện  xóm,  chuyện  làng,  chuyện  bè  trên,  bè  dƣới,

              chuyện về con cá rô phi, cá điêu hồng, cá he, cá ba sa, cá lăng... Chuyện làm sao
              giảm chi phí mà tăng chất lƣợng để gần xa đều biết đến. Chuyện làm sao để môi
              trƣờng chung quanh không bị ảnh hƣởng để cá ít bị dịch bệnh và bà con dƣới dòng
              nƣớc cũng không bị tác động. Bàn luận với nhau, chia sẻ chân tình với nhau, cái gì
              chƣa biết tƣờng tận thì mời các chuyên gia, nhà khoa học đến để trao đổi, để học








                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 20
   200   201   202   203   204   205   206   207   208   209   210