Page 207 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 207

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                         LẠI MỘT “ĐIỆP KHÚC BUỒN”

                       Mấy năm trƣớc, có dịp ngồi hàn huyên với một anh nông dân trồng ớt ở
              một vùng cù lao có nhiều điều thú vị mà nhớ hoài cho tận bây giờ. Sau một vụ
              “trúng mùa, trúng giá”, những tƣởng anh nông dân đó sẽ hồ hởi phát triển thêm ở

              vụ sau. Nhƣng không! Ảnh nói “mới vừa đi chợ mua ớt giống về trồng thấy sao giá
              cao đột biến, vậy là chắc mùa này ngƣời ta trồng nhiều lắm nên mới nhƣ vậy”. Thế
              là, không những không mở rộng diện tích, mà anh nông dân thông minh kia còn
              giảm bớt để trồng những loại rau màu khác. Và đúng là vụ sau ớt rớt giá, nhiều nhà

              vƣờn lao đao, còn ảnh thì đã có những loại khác để bù vào.

                       Ngẫm lại câu chuyện trên thấy thật thán phục một ngƣời nông dân chắc là
              không học qua trƣờng lớp kinh tế nào nhƣng đã tinh tế phát hiện ra quy luật cung
              cầu. Sản lƣợng mà tăng ồ ạt trong khi nhu cầu không tăng thì chắc chắn sẽ rớt giá

              thôi! Trái ớt cũng vậy, mà bất kỳ cây trồng vật nuôi nào khác cũng vậy. Thì đó,
              mới mấy tháng trƣớc thì củ cải trắng, su hào nằm đầy đồng ngoài miền Bắc, rồi
              mới đây là dƣa hấu, là ớt, là thanh long ở các tỉnh miền Trung. Năm ngoái là con
              heo ở miền Đông. Xa hơn nữa là hành tím Sóc Trăng, là chuối Đồng Nai. Vậy là,
              hết chiến dịch “giải cứu” này rồi lại “nhóm từ thiện” nọ để hỗ trợ bà con. Nghe vừa
              cảm phục nhƣng sao vừa thấy xót xa. Hổng lẻ làm nông mà chờ ngƣời ta “giải

              cứu” cho mình nay thì trái này, mai lại kêu gọi “lòng từ thiện” của ngƣời tiêu dùng
              mua dùm con kia hoài sao?

                       Mà nói đâu xa, vừa rồi khoai môn, trái ớt, trái xoài ngay quê mình cũng
              lâm vào cảnh ngộ “điệp khúc buồn” rồi đó! Nghe đâu sau thời gian tăng trƣởng

              khủng, “nhà nhà” đào ao nuôi cá tra giống vì giá lên ngất ngƣởng thì hiện đã có
              chiều hƣớng giảm giá rồi. Lại không có lâm vào cảnh treo ao nhƣ năm nảo năm
              nào không đây. Bài học muôn thuở về “ứ hàng, dội chợ” mà hình nhƣ mình học
              hoài không thuộc? Hay dẫu biết là biết vậy nhƣng do cách sản xuất nhƣ là đánh

              bạc, “nhứt chín, nhì bù”, phó thác cho vận rủi may, đã ăn sâu vào nếp nghĩ cách
              làm của bà con mình bao đời nay rồi?

                       “Điệp khúc buồn” cũng là lời tâm sự của lãnh đạo một ngành cấp tỉnh trong
              một bức tâm thƣ chia sẻ sau một vụ mùa khoai môn Lấp Vò rớt giá. Ảnh nói “nếu
              các cán bộ cấp ủy, chính quyền địa phƣơng, ngành chuyên môn cùng “lặn lội” với

              bà con ngay khi chuẩn bị vô vụ mùa mới thì hay biết mấy!!!”. Khi ấy, cán bộ mình
              tổng hợp số liệu, rồi thuyết phục, rồi khuyến cáo cho bà con mình có thêm nhiều
              thông tin để đắn đo trƣớc khi quyết định có nên xuống giống không, xuống bao
              nhiêu là vừa, là không sợ rủi ro dƣ thừa. Làm lãnh đạo là vậy, là đâu phải hô hào
              tăng gia sản xuất, mà phải cung cấp nhiều nhất thông tin và kết nối thị trƣờng cho

              bà con. Làm lãnh đạo đâu chỉ ngồi cộng sản lƣợng lại rồi báo cáo hay xem đó là





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 22
   202   203   204   205   206   207   208   209   210   211   212