Page 233 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 233

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                            THƢỚC ĐO “VĂN MINH”

                       Nói  nào  ngay,  mỗi  lần  có  dịp  đi  nƣớc  này  nƣớc  nọ  trở  về  xứ  mình,
              nhiều khi “hổng dám” kể lại những chuyện mắt thấy, tai nghe. Vì kể chuyện
              này chuyện kia, nhất là khen thiên hạ thì nhiều khi bị cho là vọng ngoại, là

              hổng biết tự tôn dân tộc. Nếu có ai đó mà thốt lên lời so sánh “xứ ngƣời ta sao
              mà văn minh trong khi xứ mình sao mà hình nhƣ chỗ này chỗ kia còn luộm
              thuộm lắm” thì thƣờng bị quy kết nhƣ vậy. Nào là, môi trƣờng của họ sạch sẽ,
              trong lành quá. Nào là, ý thức tôn trọng luật lệ giao thông của họ thật nghiêm

              túc. Nào là, họ luôn tự giác xếp hàng khi ăn uống, mua sắm, đi tàu đi xe. Nào
              là, họ không to tiếng nơi công cộng làm ảnh hƣởng đến ngƣời khác. Nào là,
              nào là, nào là.

                       Chuyến đi vừa rồi đến một đất nƣớc “sông liền sông, núi liền núi” với xứ

              mình, chớ hổng phải tận “bên Tây bên U” gì đâu mà sao thấy hình nhƣ đôi chỗ
              mình còn phải đi học lại từ chỗ “i tờ”. Có ngƣời hay tự hào về “hồi xƣa”. Hình nhƣ
              có gì đó sai sai với cách “hồi tƣởng” nhƣ vậy. “Hồi xƣa” là chuyện của hôm qua,
              của ngày xửa, ngày xƣa. Bây giờ là chuyện của hôm nay, rồi của ngày mai. Vậy
              thì, sao mình lại mãi tự hào về “hồi xƣa” mà không thấy “gót chân Achilles” đang
              làm chậm bƣớc trên con đƣờng hƣớng về tƣơng lai. Chúng ta đừng cứ mãi “ăn mày

              dĩ vãng”. Tự mãn là cái bẫy để mình chôn chân tại chỗ trong khi thiên hạ đang tiến
              lên.

                       Nói dông, nói dài, thật ra chỉ bắt nguồn từ chuyến đi đến xứ sở “gần xịt”
              bên mình, có cùng chung đƣờng biên giới với mình, thu nhập bình quân đầu ngƣời

              còn thấp hơn mình. Ấy vậy mà, mọi ngƣời luôn phải trầm trồ thán phục về ý thức
              tôn trọng luật lệ giao thông của họ. Mỗi khi có đoàn khách đi qua với xe cảnh sát
              dẫn đƣờng thì hai bên đƣờng từ xe hai bánh đến bốn bánh, xe thô sơ đến xe tải, đều
              dừng lại, kiên nhẫn nép sát vào lề chờ đoàn xe khách đi qua. Họ làm việc đó hết

              sức tự giác, kiên nhẫn. Ai đó chợt thốt lên: “Xứ mình trong trƣờng hợp tƣơng tự
              nhƣ vầy thì nhiều ngƣời lại cố chen vƣợt lên bất chấp tín hiệu của cảnh sát dẫn
              đƣờng, mình mà làm nhƣ họ hổng chừng bị coi là hâm, là lập dị”. Thì đó, ở xứ
              mình không ít trƣờng hợp dừng đèn đỏ còn bị ngƣời phía sau bóp còi inh ỏi, lầm
              bầm vì họ không thể chen vƣợt lên đƣợc. Hay ngƣời mình phần đông là nông dân,
              đi tắt bờ tắt ruộng quen rồi. Nói vậy thì tội nghiệp nông dân quá, ngƣời ta cũng là

              xứ nông nghiệp kia mà!

                       Sâu xa của câu chuyện nhƣờng đƣờng nhƣ trên là cả một câu chuyện văn
              hóa ứng xử nơi công cộng. Đó là, tôn trọng ngƣời khác và chấp hành luật lệ một
              cách tự giác. Họ tự hào khi làm điều đó vì đó là một phần làm nên văn hóa. Họ

              chứng minh rằng, mỗi dân tộc có thể giàu nghèo khác nhau, sang hèn khác nhau,





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 48
   228   229   230   231   232   233   234   235   236   237   238