Page 234 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 234

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



              nhƣng văn hóa trong mỗi con ngƣời, trình độ văn minh của cả xã hội mới là nền
              tảng cho sự phát triển bền vững. Vậy mới biết, văn hóa là cội nguồn sức mạnh của
              cả một cộng đồng, một xã hội, một dân tộc. Nhƣ vậy, đừng có ngồi mà phán xét

              GDP bình quân đầu ngƣời của họ thấp hơn mình. Còn một chỉ số quan trọng hơn,
              một thƣớc đo khác, đó là “trình độ văn minh” của họ.

                       Đem văn hóa hợp tác, tôn trọng lẫn nhau, ứng xử văn minh nơi công cộng
              so sánh với kiểu chen lấn, muốn vƣợt lên trƣớc đã tạo ra sự khác biệt giữa ngƣời
              này với ngƣời khác, xã hội này với xã hội khác, thậm chí là dân tộc này với dân tộc

              khác. Một bên là điều kiện để trở thành sức mạnh ngay khi hôm nay còn nghèo
              khó. Một bên là sự kéo lùi mỗi ngƣời và cả xã hội lại mặc dù có thể đã giàu có rồi.
              Hình nhƣ còn một định nghĩa khác về giàu có - ngoài tiền bạc, của cải vật chất - đó
              là nếp sống văn hóa trong mỗi ngƣời. Hổng biết trong các trƣờng học xứ mình từ
              trƣờng  phổ  thông  cho  đến  các  trƣờng  chuyên  bồi  dƣỡng,  đào  tạo  cán  bộ,  công

              chức, viên chức, những ngƣời mai này sẽ là chủ nhân của quê hƣơng xứ sở, có chú
              trọng những câu chuyện này không nữa?

                       Bốn trụ cột giáo dục của UNESCO: “Học để biết, học để làm, học để khẳng
              định mình và học để chung sống cùng nhau” muôn đời vẫn đúng, ở đâu cũng đúng.
              Vậy, sao mình hổng chịu học để “chung sống cùng nhau”? Ông bà mình dặn dò

              phải “học ăn, học nói, học gói, học mở” kia mà. Có ngƣời lại phán, chỉ cần phạt
              cho nặng, cho nghiêm thì ngƣời ta sẽ có ý thức giao thông chứ có gì đâu mà phải
              tuyên truyền, phải vận động! Cái đó không sai! Nhƣng hình thành một xã hội hành
              xử tự giác, biết tôn trọng cộng đồng mới là cái đích của sự văn minh bền vững.


                       Vậy là, mỗi chuyến đi là để học, học để về sửa mình, để răn mình. Muốn
              vậy thì đừng có sĩ diện, tự ái. Không chỉ biết khen thiên hạ rồi đi vào quên lãng,
              xem đó là chuyện nhỏ không đáng gì phải học. Mà có “nhỏ” hay không những
              chuyện văn minh đời thƣờng nhƣ vậy?

                                                                                       Ngày: 17/09/2018



























                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 49
   229   230   231   232   233   234   235   236   237   238   239