Page 237 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 237

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                 CÂU CHUYỆN “CON GÀ VÀ QUẢ TRỨNG”

                       Vậy là, xứ mình đã triển khai Đề án Phát triển du lịch đƣợc 3 năm rồi.
              So với hành trình mấy mƣơi năm của du lịch của xứ này xứ khác thì khoảng
              thời gian một ngàn ngày là quá ngắn, cũng giống nhƣ ngƣời đã trƣởng thành,

              còn  mình  nhƣ  “cậu  bé  mới  lên  ba”  với  những  bƣớc  chân  còn  nhiều  chập
              chững. Tuy vậy, đã có không ít những tín hiệu đáng mừng, và chính điều đó sẽ
              tạo thêm niềm tin, tiếp thêm động lực cho tƣơng lai.

                       Đầu tiên là, đã có sự thay đổi về nhận thức trong xã hội về lợi ích của làm

              du lịch, nhất là du lịch cộng đồng. Ngƣời ta ví von, du lịch nhƣ là một ngành công
              nghiệp “không khói”, là “con gà đẻ trứng vàng”. Và, Đồng Tháp mình trong thời
              gian qua đã có nhiều “con gà” cho ra những “quả trứng” rồi đó. Hãy tạm gác lại
              những gì chƣa hoàn hảo, và thật ra đâu có gì là hoàn hảo, mà hãy ngồi với hơn năm

              mƣời ngƣời đã làm, đang bắt tay làm và sẽ làm du lịch, mới thấy khát vọng của bà
              con mình. Thì đó, mới ngày hôm qua còn là nông dân với đôi tay chai sạm, mà
              hôm  nay  đã  là  những  ngƣời  chủ  của  một  điểm  du  lịch  cộng  đồng,  với  các
              homestay, khu vƣờn đón khách tham quan trải nghiệm.

                       Ngồi nghe bà con kể về hành trình đến với một ngành nghề còn mới mẻ, lạ

              lẫm  mà  mến  thƣơng  lắm. Từng  tuổi  ấy,  trồng  cây  xoài, cây  cam  cây  quýt, hoa
              kiểng thì khó ai bằng, nhƣng giờ này thì miệt mài đến các buổi hội thảo, tọa đàm
              để cóp nhặt kiến thức từ các chuyên gia, ngành chuyên môn. Rồi tháp tùng đoàn
              này đoàn nọ để đi tham quan học hỏi coi sao ngƣời ta làm đƣợc, làm ngon lành mà
              mình chƣa chịu làm hoặc chƣa làm đƣợc. Học là chuyện suốt đời đâu có gì là ngán

              ngại, là sĩ diện! Ông Nhạc sƣ Vĩnh Bảo hơn trăm tuổi mà còn bảo “Điều tôi biết
              chỉ là hạt cát, điều tôi chƣa biết là cả đại dƣơng” kia mà! Làm du lịch coi sơ qua
              thấy có gì đâu mà khó. Chỉ cần cất lên căn nhà cho khách nghỉ ngơi, thêm mấy cái
              chòi để khách ăn uống, rồi sen súng, rồi hoa kiểng, rồi dọn cho khu vƣờn ngăn nắp

              sạch đẹp, rồi bếp núc rồi tiếp tân... là có thể đón khách rồi còn gì. Coi vậy mà hổng
              phải vậy đâu nhe! Nếu đơn giản nhƣ vậy thì đâu cần gì kiến thức cao xa, đâu cần gì
              đến kỹ năng này nọ...?

                       Du lịch là một ngành dịch vụ đòi hỏi sự tinh tế lắm! Du lịch cũng nhƣ “làm
              dâu trăm họ vậy”! Mỗi ngƣời khách là mỗi ngƣời khác nhau, chớ đâu phải ai cũng

              nhƣ ai! Tuổi tác khác nhau, quốc tịch khác nhau, văn hóa khác nhau, thị hiếu khác
              nhau, khẩu vị khác nhau... Ngƣời thì dễ tính, ngƣời lại khó tính. Ngƣời đến chỉ
              xem qua loa, ngắm nghía, ăn một bữa cơm rồi về, trong khi có ngƣời muốn đến để
              đƣợc trải nghiệm, khám phá, thậm chí là học hỏi. Nhƣ vậy, phải có gì đó mới lạ so
              với nơi họ sinh sống, những điểm họ đã từng đi qua. Họ cần trải nghiệm một vùng

              đất mới, mà ở đó, có nét văn hóa mới lạ, những con ngƣời mới lạ, những phong tục





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 52
   232   233   234   235   236   237   238   239   240   241   242