Page 239 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 239

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                           CÂU CHUYỆN ĐÌNH LÀNG

                       Vậy là, Hội quán thứ 57 đã ra đời, mà lại ra mắt trong một ngôi đình -
              Đình Bình Hàng Trung quê mình. Nhìn lên bên trên thấy có mấy vần thơ ai
              đó viết thật có hồn: “Tiên tổ xưa kia khai khẩn đất/Phá rừng, đuổi thú, lập thôn

              lân”. Vậy đó, đình làng ngày xƣa là nơi sinh hoạt cộng đồng dân cƣ đến để
              bàn chuyện xóm chuyện làng, thậm chí là chuyện nƣớc chuyện non. Và hôm
              nay, bà con mình chọn để ra mắt “Mỹ Thành Hội quán”, thấy có gì đó trùng
              hợp.


                       Chín mƣơi bốn thành viên ngồi quây quần dƣới mái đình nghe nói đâu đã
              có trăm tuổi với biết bao lần trùng tu. Vậy mà vui lắm, hồ hởi lắm, nhƣng cũng
              trang nghiêm lắm! Những con ngƣời ngồi đây hôm nay đã “khát khao thay đổi,
              thấy cần phải thay đổi, mạnh dạn thay đổi”, trƣớc hết là cho chính mỗi ngƣời, mỗi

              gia đình và cho cả cộng đồng. Không thay đổi sao đƣợc khi mà thế giới đã thay
              đổi, xã hội đã thay đổi, xu hƣớng ngƣời tiêu dùng nông sản, trong đó có trái xoài,
              trái ổi, trái cam, trái quýt đã thay đổi rồi!

                       Đọc cho bà con nghe một đoạn thƣ điện tử, cũng là “đặt hàng” của một
              ngƣời luôn ray rứt về nông nghiệp xứ mình. Anh đó hỏi trong một lần gặp bà con

              nông dân: “Ngày xưa chị đi lại bằng gì?”, trả lời: “Bằng xuồng ghe chớ làm gì có
              đường  xá như  bây giờ  đâu  mà đi  xe  với  cộ!”;  hỏi  tiếp: “Ngày  xưa nhà  chị  thế
              nào?”, trả lời: “Thì nhà lá chớ đâu có được nhà tường đâu!”; hỏi tiếp: “Vậy là,
              hôm  nay  mình  đã  giàu  có  lên  rồi  hén?”.  Ai  cũng  đồng  tình.  Ảnh  lại  hỏi
              dồn: “Thường thì khi giàu có lên thì ai cũng muốn ăn ngon, mặc đẹp, vậy sao trái

              xoài của mình làm ra bây giờ lại dở hơn mấy chục năm về trước? Bây giờ ai cũng
              giàu có lên thì lẽ ra mình phải làm ra trái xoài ngon hơn để người ta mua, đằng
              này mình lại làm dở hơn thì làm sao mà bán và bán giá cao cho được?”. Nghe đến
              đây, bầu không khí hình nhƣ chợt chùng xuống...

                       Bà con hình nhƣ đã nhận ra “cái bẫy” do chính mình đặt ra và không khéo

              mình đang bị “sập vào”. Thì đó, mạnh ai sản xuất theo một cách riêng thì làm sao
              có đủ quy mô sản lƣợng và chất lƣợng đồng đều để cung ứng cho doanh nghiệp?
              Thì đó, vì muốn tiết giảm chi phí thì có thể cắt đi một quy trình nào đó và để cho
              trái xoài vừa to, vừa bóng bẩy thì có thể sử dụng các loại chất kích thích, thậm chí

              là các hóa chất độc hại... Vậy là, mình đánh mất niềm tin ở ngƣời tiêu dùng, thậm
              chí là, mình tự đánh mất chính mình luôn rồi! Chiếu cho bà con coi các đoạn phim
              mô tả nơi này nơi kia, trong nƣớc và ngoài nƣớc, ở nơi đó có những ngƣời nông
              dân dũng cảm, sáng tạo, mạnh dạn thay đổi đã truyền đi thông điệp cho ngƣời tiêu
              dùng rằng, họ sản xuất “bằng trái tim” của mình và họ đã “chinh phục được trái

              tim” của ngƣời tiêu dùng.





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 54
   234   235   236   237   238   239   240   241   242   243   244