Page 246 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 246
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN MỘT NGƢỜI DẠY BƠI
Hôm rồi, tình cờ đƣợc gặp một ngƣời phụ nữ thật đặc biệt - một ngƣời
kiên trì, bền bỉ, thầm lặng trong 15 năm trời để dạy bơi miễn phí cho trẻ em
vùng quê sông nƣớc Tháp Mƣời. Nói về ngƣời phụ nữ vóc dáng gầy gò, gƣơng
mặt có phần khắc khổ này thì đã có rất nhiều bài viết, đoạn phim, phóng sự
rồi. Nhƣng cũng xin có thêm đôi dòng về một ngƣời rất đáng nhận từ xã hội
những lời tri ân chân thành. Đó là chị Trần Thị Kim Thia, mà bà con gọi một
cách thân thƣơng là chị Sáu, trẻ em thì gọi là bà Sáu.
Xứ mình sông ngòi chằng chịt, rồi hàng năm lại có mùa nƣớc nổi. Vậy là,
mỗi năm lại có trẻ em chết do đuối nƣớc nghe mà thƣơng tâm. Không phải máu mủ
ruột rà mà chứng kiến hoặc nghe qua thôi cũng oặn lòng thì ngƣời thân trong nhà
chắc chắn còn đau khổ gấp vạn lần. Mất gì hơn là mất ngƣời thân! Đau gì hơn khi
mới mấy phút trƣớc con trẻ còn chạy nhảy tung tăng thì bỗng chốc vì một phút bất
cẩn là không còn tồn tại trên cõi đời, để lại bao tiếc thƣơng cho ông bà, cha mẹ,
anh em. Mỗi lần nghe thông tin trẻ chết do đuối nƣớc, không ít ngƣời vừa cảm
thông, vừa tỏ ý trách sao “ngƣời thân lại vô ý vô tứ quá”. Ngồi bên ngoài mà trách,
mà bình phẩm thì dễ, nhƣng hành động mới khó hơn nhiều lần! Chị Thia không
bình phẩm mà hành động! Chị đâu có giàu có gì đâu, thậm chí là nghèo, rất nghèo.
Chị làm đủ thứ nghề để kiếm sống, từ làm cỏ, dặm lúa, đan lục bình, bán vé số, đến
cả công việc đốn tràm, bốc vác... vốn chỉ thuộc về cánh đàn ông! Nhƣng chị giàu
một chữ “tình” - tình ngƣời, tình với con trẻ...
Vậy là, với tấm lòng nhân ái, chị trở thành một “huấn luyện viên” dạy bơi ở
một vùng quê Tháp Mƣời. Chị tâm sự nghe thật là thƣơng: “Lúc đó, mỗi lần lũ về,
nghe đài kêu có trẻ em đuối nƣớc, lòng tôi đau thắt lại. Nghĩ tới mấy đứa nhỏ vùng
lũ ở đây nên tôi đảm nhận công việc dạy bơi này”. Chị, một ngƣời không gia đình,
nên tất cả trẻ học bơi đƣợc bà chăm sóc, dạy dỗ nhƣ là con, là cháu của mình, còn
phụ huynh của các cháu thì chị xem nhƣ là ngƣời thân ruột thịt của mình. Chắc là
phải có tấm lòng yêu thƣơng trẻ em vô bờ bến, chị mới sẵn sàng làm một việc
thiện nguyện đầy tính nhân văn nhƣ vậy! Hãy nghe ngƣời phụ nữ này bộc bạch:
“Hạnh phúc của tôi là nhìn những đứa nhỏ biết bơi và không có đứa nào bị đuối
nƣớc”. Hạnh phúc là khi mình “cho đi” là nhƣ vậy đó!
Trong cuộc sống còn bộn bề hôm nay, chắc là không tránh khỏi có những
góc khuất, những ngƣời vô cảm với cộng đồng... Trong con đƣờng mƣu sinh không
tránh khỏi có những ngƣời luôn so đo, kèn cựa, bao giờ cũng muốn giành cái tốt
nhất về cho mình, đẩy cái xấu cho ngƣời khác. Trong khi đó, lại có không ít ngƣời
luôn tâm niệm rằng, “hãy cho đi chứ đừng nghĩ rằng sẽ đƣợc nhận lại gì”! Chị Sáu
là vậy, là “cho đi”, và rồi, chị nhận lại tình yêu thƣơng, yêu mến của mọi ngƣời.
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 61

