Page 248 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 248

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                           CÂU CHUYỆN “NHÌ PHÂN”

                       Sau khi viết bài “Câu chuyện nhứt giống”, tôi nhận đƣợc nhiều thƣ điện tử,
              tin nhắn đề nghị viết tiếp những câu chuyện cho đủ bộ tứ: “giống, phân, cần nƣớc”.
              Mừng thay, cũng đã có nhiều ngƣời quan tâm đến những câu chuyện “thƣờng ngày

              trên đồng ruộng”, đến nền nông nghiệp xứ mình rồi! Vậy là, bắt đầu đi tìm ý, tìm
              từ những gì đã thấy, đã đọc, đã nghe đƣợc từ các vị chuyên gia, nhà khoa học và bà
              con nông dân xứ mình để trải lòng với mọi ngƣời...

                       Nói nào ngay, viết về cái vụ “phân” mà hổng rõ ràng về nào là ni-tơ, nào là

              lân, là ka-li; nói về “phân” mà cũng còn “i – tờ” với miên man nào là tên và công
              dụng của thuốc. Chỉ thấy mở đài ra là nhƣ lạc vô “mê hồn trận” các sô quảng cáo
              phân thuốc. Hổng rành chuyên môn thì đành liên tƣởng tới chuyện khác vậy.

                       Nông nghiệp xứ mình sau nhiều năm dài lấy tăng sản lƣợng làm mục tiêu
              phấn đấu, từ cấp chính quyền, cơ quan quản lý chuyên ngành cho đến ngƣời nông

              dân trong vƣờn, ngoài ruộng. Rồi các nhà khoa học cũng hỗ trợ thêm bằng các loại
              giống mới, quy trình sản xuất mới. Vậy là, gặp nhau sau mỗi mùa vụ thì câu hỏi
              cửa miệng luôn là “có trúng mùa” không? Năng suất cao hơn mùa trƣớc không?
              Sản lƣợng có nhiều hơn không? Và, ai cũng nghĩ trong đầu “sản lƣợng càng nhiều

              thì lợi nhuận càng cao cho ngƣời nông dân, thành tích càng cao của ngành nông
              nghiệp”. Vậy là, “ngƣời ngƣời, nhà nhà” thi đua tăng năng suất, sản lƣợng. Mùa
              nào mà năng suất cao hơn hàng xóm là hớn hở, thậm chí, có dịp chứng minh mình
              là ngƣời sản xuất giỏi?!? Ngƣợc lại, mùa nào mà năng suất thấp hơn nhà ngƣời ta
              thì coi chừng bị các chị ở nhà “cằn nhằn” cho mà coi.


                       Muốn sản lƣợng cao thì phải sử dụng nhiều phân, muốn không bị dịch bệnh
              làm giảm năng suất thì phải dùng nhiều thuốc. Ngành chuyên môn, nhà khoa học
              thì ở xa, lâu lâu mới gặp một lần, trong khi đó, đại lý phân thuốc thì “mở cửa ra” là
              gặp liền, cần thì đƣợc kê toa, lại còn đƣợc bán chậm trả nữa, vừa tiện, vừa lợi.
              Càng muốn tăng sản lƣợng thì càng dùng nhiều phân, thuốc kích thích tăng trƣởng,

              mà nhƣ các nhà khoa học chỉ ra, càng lạm dụng thì càng nhiều dịch bệnh, càng
              dịch bệnh thì càng phải phun xịt. “Lẩn quẩn nhƣ gà ăn quẩn cối xay” rồi!

                       Một cái vòng lẩn quẩn, vừa tăng chi phí đầu vào, vừa làm cho nông sản tuy
              có thể đẹp mã nhƣng chất lƣợng không cao, tồn dƣ chất có ảnh hƣởng sức khỏe
              ngƣời tiêu dùng. Vậy là, bắt đầu có ngƣời tiêu dùng “quay lƣng” hoặc mua giá

              thấp. Đó là điểm  nghẽn  của  nền nông nghiệp  xứ  mình:  chi phí  cao nhƣng chất
              lƣợng thấp. Mà nói gì đến sức khỏe ngƣời tiêu dùng, ngay đến sức khỏe ngƣời
              nông dân cũng đã báo động rồi. Có ai đó đúc rút rằng, “có tiền có thể mua đƣợc
              thuốc nhƣng chƣa chắc mua đƣợc sức khỏe, sức khỏe cho thế hệ hôm nay, sức

              khỏe cho thế hệ tƣơng lai”. Nghe thật là nặng lòng!




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 63
   243   244   245   246   247   248   249   250   251   252   253