Page 250 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 250
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN “TAM CẦN”
Vậy là tới câu chuyện thứ ba trong “bốn yếu tố cần có” của sản xuất nông
nghiệp, cho dù là trồng trọt hay là chăn nuôi thì chuyện cần cù, siêng năng của bà
con nông dân xứ mình là đòi hỏi tất yếu. Chắc chắn ai cũng có thể tự hào về đức
tính chịu thƣơng chịu khó, “một nắng, hai sƣơng” của hàng triệu ngƣời nông dân
trên mảnh đất này.
Chắc ai ai cũng thuộc nằm lòng câu “Có công mài sắt có ngày nên kim”
hay “Kiến tha lâu đầy tổ”. Đó là những câu tục ngữ nói lên tinh thần chuyên cần
của ngƣời dân, trong đó có bà con nông dân. Từ trƣớc đến giờ, làm nông thì có bao
giờ đƣợc nhàn hạ đâu? Bắt đầu khâu “làm giống” thì đã lo rồi, đã trông ngóng rồi:
“Trông trời trông đất trông mây. Trông mƣa, trông gió, trông ngày, trông đêm”.
Rồi nào là thiên tai, nào là dịch bệnh. Thức khuya dậy sớm để canh con nƣớc, sáng
mờ trời là đã ra đồng, “trƣa trời trƣa trật, nắng chang chang” còn ngoài đồng, tối
mờ tối mịt mới về. Rồi có sâu bệnh thì phải vác bình ra đồng phun tƣới bất kể ngày
hay đêm. Rồi trời đâu lúc nào cũng chiều lòng ngƣời, lúc thì mƣa úng lúc thì khô
hạn, vậy là, nay thì đắp đê lên, mai lại hạ đê xuống. Đúng là “bán mặt cho đất, bán
lƣng cho trời”. Nhớ câu ca dao nghe nhói lòng: “Ai ơi bƣng bát cơm đầy/Dẻo thơm
một hạt, đắng cay muôn phần”.
Mỗi nhà bà con mình đều có bàn thông thiên và trang thờ ông địa. Nghĩa là,
cầu mong “ông trời” và “thần đất đai” phù hộ để làm ăn thuận lợi, cuộc sống ngày
càng khấm khá hơn. Đó cũng là cách trông mong “thiên thời, địa lợi”. “Trông”
hoài không đƣợc thì quay sang “trách”. Trách “trời” sao không cho “mƣa thuận,
gió hòa”. Trách “đất” sao lại phụ lòng ngƣời nông dân cả đời cần lao, mà có lúc lại
“lao đao, lận đận”. “Trách” trời mà trời thì xa tít, trách đất thì đất dù ở ngay dƣới
chân nhƣng cũng không trả lời. Vậy là tự bằng lòng, tự an phận, theo kiểu “ai cũng
có số cả, giày dép cũng còn có số mà”.
“Trách trời, trách đất” mãi không xong lại quay sang trách cơ chế, chính
sách sao bỏ rơi ngƣời nông dân cả đời chí thú làm ăn... Nhƣng cũng bầu trời đó,
mặt đất đó, cơ chế, chính sách đó sao lại có ngƣời giàu, kẻ nghèo? Phải chăng
ngƣời ta giàu có là do không cam chịu, không tìm cách biện minh, luôn quyết tâm
và bền bỉ vƣợt lên trở ngại, khó khăn trong mỗi ngƣời, mỗi gia đình.
Ông bà mình hay nhắc: “Cần cù bù thông minh” nên nông dân mình lúc
nào cũng chuyên cần, làm lắm lúc đến tay chân nứt nẻ, nhƣng rồi chợt một ngày
nhận ra rằng, dù cần cù đến mấy sao vẫn không giàu có nhƣ nông dân xứ ngƣời ta.
Coi báo xem đài thấy nông dân ngƣời ta cũng “tóc đen, da vàng” nhƣ mình, không
có “rừng vàng, biển bạc” nhƣ mình nhƣng lại giàu có hơn nông dân mình. À thì ra,
còn một yếu tố gì đó chăng? Hay là, cần cù thì cần cù chứ không thể “bù” cho
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 65

