Page 256 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 256

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                             CHUYỆN MỘT NGÃ TƢ

                       Trong miền ký ức của những ngƣời hơi lớn tuổi một chút đã từng sống ở
              thành phố mang tên ngƣời sáng lập - Ông Bà Cao Lãnh - đều nhớ về một địa điểm
              quen thuộc đƣợc gọi tên là “Ngã tƣ đèn dầu” mấy mƣơi năm về trƣớc... Không biết

              có ai còn nhớ ngƣời đầu tiên đã tiên phong mở ra một khu ăn uống bình dân nhƣng
              không kém phần độc đáo này, mà biểu trƣng là chiếc đèn dầu đơn sơ, dung dị vậy
              không?

                       Mà quả thật là rất bình dân! Thức ăn, đồ uống thì đâu có cao lƣơng mỹ vị

              gì đâu? Cháo, thì nào cháo vịt cháo gà, nào cháo lòng cháo huyết. Bún thì có bún
              riêu, bún bò. Gỏi thì gỏi cuốn, bì cuốn. Khô thì nào mực, nào cá đuối, nào cá gộc.
              Còn ốc thì đủ loại, nào ốc bƣơu, nào ốc lác, nào ốc gạo, nào ốc đắng, mà hổng
              thích ốc thì có cua luộc, cua rang. Rồi trứng thì nào trứng vịt, trứng gà, trứng cút.

              Trái cây đƣa cay thì nào cóc nào ổi, nào mận nào khóm, chấm muối ớt cũng ngon,
              mà quệt miếng mắm ruốt càng đậm nghĩa, đậm tình. Ai muốn ăn chay hay ăn cho
              nhẹ bụng thì đã có đồ chay. Ôi thôi, toàn là thứ dân dã đồng quê, chủ yếu là gặp
              nhau, giao lƣu với nhau, vui vẻ với nhau là đƣợc rồi, câu nệ gì... Hàng quán thì bán
              trong phố cũng đƣợc mà che chòi ngoài đƣờng, kèm với vài ba bộ bàn ghế gỗ ghế
              nhựa thâm thấp cũng đƣợc luôn. Khách ngồi chen chúc, ngƣời này kề lƣng ngƣời

              kia, không phân biệt sang hèn, vị trí xã hội cao thấp, cán bộ, công chức, thầy giáo,
              bác sĩ cũng có, mà xe lôi, bốc vác, thợ hồ, thợ mộc cũng đông. Mang giày cũng
              đƣợc, mang dép cũng chẳng sao. Chỉ cần cái đèn dầu, thấp thấp là đèn hột vịt, cao
              cao hơn là đèn Huê Kỳ, còn treo lên sáng choang, sang trọng là đèn măng-xông là

              ấm cúng rồi.

                       Vậy mà vui, vậy mà chan hòa, vậy mà náo nhiệt một góc trời đêm. Thân
              quen nhau hết, mà chƣa quen thì “trƣớc lạ sau quen” mà! Khách thì biết tính rõ nết
              từng ngƣời chủ quán, ai vui tính, ai hay cau có, biết hết. Chủ quán thì thuộc từng

              cái tên lẫn cái “thứ” và “gu” từng ngƣời khách một, thậm chí ai hay ghi sổ đến cuối
              tháng mới đem trả không cần giấy tờ cam kết gì hết, đƣợc hết. Anh này thích ăn
              đầu gà nè, chị kia khoái món ức vịt. Ngƣời này thích mặn, ngƣời kia chịu ngọt.
              Chú Ba thích uống rƣợu nếp than, anh Bảy lại chọn chai bia vừa túi tiền. “Thích thì
              chiều, khách hàng là thƣợng đế mà”! “Tứ hải giai huynh đệ”!


                       Nói nào ngay, chỗ nào đông ngƣời thì không tránh khỏi có lúc ồn ào quá
              đáng do chen chúc, do “rƣợu vào thì lời ra”. Nói nào ngay, cũng không tránh khỏi
              mất vệ sinh môi trƣờng do thói quen khạc nhổ, xả rác tùm lum. Và cũng nói nào
              ngay, có lúc lời qua tiếng lại giữa chủ với khách, giữa chủ này với chủ kia, giữa
              khách với nhau. Nhƣng rồi sau đó “năm ngày, nửa tháng”, lại xuề xòa với nhau,

              “chín bỏ làm  mƣời” vì không có khách thì chủ bán cho ai, ngƣợc lại không có





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 71
   251   252   253   254   255   256   257   258   259   260   261