Page 28 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 28

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                   CHUYỆN NHỎ XÍU NHƢ NHÀ VỆ SINH

                     Nếu hỏi ai đó đi đâu mà nhận đƣợc câu trả lời rằng, đi “làm cái việc mà
              không ai làm thay thế đƣợc” thì y nhƣ rằng là ám chỉ việc đi vệ sinh. Vậy đó,

              vệ sinh là một nhu cầu tự thân, bắt buộc của con ngƣời.

                     Chính vì vậy, trong nhiều cuộc tiếp xúc cử tri, bà con hay phàn nàn về tình
              trạng các nhà vệ sinh trong trƣờng học vừa thiếu, vừa dơ bẩn gây khó khăn và ảnh
              hƣởng không tốt đến môi trƣờng và sức khỏe của học sinh, giáo viên. Tình trạng
              này không mới, đã có chủ trƣơng chấn chỉnh từ lâu, hổng biết hiện nay đã cải thiện

              đƣợc ra sao? Đối với ngành Giáo dục, bất kỳ chỗ nào cũng khơi gợi đến mục tiêu
              giáo  dục  nhân  cách  con  ngƣời.  Ngoài  học  chữ, học  sinh  còn  học  đƣợc  nét  văn
              minh, ứng xử văn hóa, học đƣợc tinh thần yêu quý môi trƣờng sống quanh mình.
              Mỗi gốc cây, thảm cỏ, bồn hoa đều giúp cho học sinh cảm nhận đƣợc thế nào là cái

              đẹp, cái thân thiện, sự hòa hợp giữa con ngƣời với thiên nhiên. Vậy đó, nhà vệ sinh
              cũng phải là một phần trong việc giáo dục, ngoài phục vụ nhu cầu sinh lý không
              thể thiếu của con ngƣời.

                     Mà đâu chỉ là nhà vệ sinh trong trƣờng học. Đi một vòng tiếp xúc cử tri, nơi

              thì ở Trung tâm Học tập Cộng đồng, nơi thì ở các trụ sở Ủy ban nhân dân xã, lại
              chứng kiến nhiều nhà vệ sinh nhƣng rất mất vệ sinh: Cáu bẩn từ dƣới nền lên trên
              tƣờng, xộc xệch từ cái chậu rửa đến cái bàn cầu. Chỗ này thì cái xô bể, chỗ kia thì
              vòi nƣớc gãy gọng. Giấy vệ sinh từ trong giỏ tràn ra ngoài, nhét vào hốc này, kẹt
              kia, thậm chí là vứt tứ tung dƣới nền. Rồi nƣớc đọng, rồi đất cát vƣơng vãi... Hay
              là thói quen gùi tờ giấy báo đi ra đồng vẫn còn lƣu luyến đâu đây.


                     Ông bà mình thƣờng nói “Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm” kia mà.
              Khách khứa đến, chúng ta lo từ món ăn đến thức uống, chăm chút từ lọ hoa trên
              bàn, đến khẩu hiệu chào mừng. Lo vậy tƣởng rằng đã đủ, đã tƣơm tất, nhƣng lại
              quên đi một chỗ quá ƣ quan trọng là chỗ để tiêu hóa đồ ăn, thức uống đó. Khách ở

              xa đến, bà con mình ở quê ra, đi đƣờng xa thì nhu cầu đầu tiên là phải làm một cái
              việc mà không ai có thể thay thế - đó là đi vệ sinh. Chúng ta phải chuẩn bị khu vệ
              sinh thật sạch sẽ và chủ động hƣớng dẫn khách lối dẫn đến chỗ nhà vệ sinh. Đó là
              sự tôn trọng khách và cũng thể hiện lòng hiếu khách của mình.

                     Sẽ có ngƣời nói ngân sách cấp xã hạn hẹp quá, làm sao duy tu, giữ gìn nỗi?

              Không nên đổ thừa, không nên ngụy biện! Thì đó, cũng với hạn mức kinh phí nhƣ
              nhau, sao có nơi sạch sẽ, chỉn chu, có nơi lại lƣợm thƣợm? Chỉ là ý thức, chỉ là sự
              dễ dãi với nhau cả thôi! “Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm” kia mà! Quan trọng hơn
              cả là mình xem cơ quan chỉ là chỗ tạm trú qua ngày, chứ chƣa xem nhƣ là ngôi nhà

              của chính mình. Cán bộ, công chức, viên chức văn phòng, cán bộ đoàn thể, công
              an xã, dân phòng đâu rồi? Mỗi ngày, mỗi ngƣời hãy cùng một tay - một chân, cùng




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 24
   23   24   25   26   27   28   29   30   31   32   33