Page 24 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 24
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
SÁCH VÀ VĂN HÓA ĐỌC
Trên nhiều diễn đàn, trên các trang mạng xã hội, ngƣời ta hay nhắc đến “văn
hoá đọc”. Và ngƣời ta cũng cho rằng, “văn hoá đọc” của ngƣời Việt mình đang
nhạt nhoà. Cứ dạo quanh phố phƣờng sẽ rõ. Nhà hàng, quán nhậu mọc lên thấy
chóng mặt, ngƣời vào ngƣời ra tấp nập. Trong khi đó, cả thành phố chỉ vài ba hiệu
sách. Một thƣ viện hoành tráng lại lặng lẽ ngƣời. Có ngƣời nói, bây giờ có sách
điện tử rồi, muốn thông tin gì trên mạng cũng có cả thì mua sách để làm gì, vô thƣ
viện để làm gì nữa? Có phải nhƣ vậy không?
Mỗi quyển sách là một kho tàng kiến thức, chúng ta không chỉ “đọc” mà còn
“học” trong đó. Từng trang giấy, từng dòng chữ đều có những giá trị riêng. Chuyện
xứ ngƣời, chuyện xứ mình. Chuyện xƣa tích cũ có ý khuyên răn ngƣời đời. Chuyện
dự báo tƣơng lai nhân loại sẽ tiến tới đâu. Chuyện chính trị, khoa học, kỹ thuật,
văn chƣơng, nghệ thuật. Chuyện kỹ năng làm việc, dạy cách sống, cách làm ngƣời.
Chuyện trên thiên văn, dƣới địa lý đều có trong sách cả. Sao mà ngƣời ta hay đến
vậy?
Ở xứ sở Mặt trời mọc có ông Fukuzawa Yukichi suốt đời viết sách để mong
góp phần khai hoá cho ngƣời dân Nhật, hiệu triệu hàng triệu triệu ngƣời Nhật
không cam chịu, không tự huyễn hoặc mình mà hƣớng ra thế giới để từ đó sống
mạnh mẽ hơn, có trách nhiệm với đất nƣớc hơn. Và, nƣớc Nhật ngày nay trở nên
cƣờng thịnh, là một mẫu hình nhiều quốc gia dân tộc phải học hỏi.
Anh chàng khuyết tật Nick Vujivic còn viết sách để truyền động lực không
chỉ cho ngƣời không may mắn trong cuộc đời mà cho ngay cả những ngƣời lành
lặn về thân thể nhƣng hình nhƣ bị “khuyết tật” về nghị lực. Chúng ta càng đọc,
càng nghiền ngẫm sẽ phát hiện ra nhiều điều hay, nhiều tri thức bổ ích, nhiều điều
mới mẻ, thú vị làm tâm hồn mình thƣ thái hơn, bớt tẻ nhạt hơn. Đọc để thấy mình
còn quá nhỏ bé trong thiên hạ lắm, để đừng tự biến mình thành “ốc đảo”. Đọc để
thấy mình còn nhiều điều chƣa biết, còn nhiều điều phải còn học thêm, học mãi.
Đọc để suy ngẫm coi, vì lý do gì mà ngƣời ta phát triển vù vù, còn mình cứ “đủng
đa đủng đỉnh”. Bác Hồ đã dạy rằng: “Thế giới thay đổi không ngừng, ai không học
là lùi”. Và đọc sách cũng là một cách học đó thôi, sao chúng ta không chịu đọc
nhỉ? Có ngƣời lại nói tại không có thời gian thôi! Ô hay, mỗi ngƣời đều có 24 tiếng
đồng hồ trong một ngày nhƣ nhau cả mà. Chẳng qua là một thói quen thôi mà. Bớt
đi một ít thời gian “tám chuyện”, thời gian bù khú, chắc chắn không thiếu thời gian
để đọc (và để học). Một quyển để trên bàn làm việc, lúc rảnh rỗi lƣớt qua vài trang.
Một quyển để trên đầu giƣờng lại lƣớt tiếp vài trang nữa trƣớc khi chìm vào giấc
ngủ sâu. Đi đâu xa, ngoài quần áo vật dụng cá nhân cũng cho vào túi vài ba quyển
để đọc trong lúc chờ xe, chờ tàu, lúc đợi cơm, đợi nƣớc.
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 20

