Page 26 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 26

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                         CHUYỆN “ĂN RỒI QUẸT MỎ”

                     Hồi nhỏ, thấy nhiều ngƣời có thói quen dùng đôi đũa quẹt ngang chùi cho
              sạch miệng sau khi ăn xong. Hổng biết có phải vậy không mà trong dân gian có

              câu “ăn rồi quẹt mỏ”, hay “ăn rồi quẹt mỏ nhƣ gà”, hay “ăn chƣa xong đã quẹt
              mỏ”? Thôi thì mỗi câu chắc là có hàm ý gì đó khác nhau. Bài này không lạm bàn
              về chuyện “quẹt mỏ” mà chỉ muốn nói đến câu chuyện “chùi miệng” sau khi ăn mà
              thôi.

                     Thật ra bây giờ chắc chẳng còn ai dùng đũa để mà chùi miệng nữa vì đã có

              nhiều thứ tiện ích để làm cho cái miệng sạch sẽ sau khi ăn uống. Khăn mùi xoa vốn
              có chức năng chùi miệng nhƣng dễ bị dơ sau khi sử dụng. Vậy là dùng cái khăn
              giấy là tiện nhất. Trên bàn ăn, từ các nhà hàng sang trọng tới các hàng quán ở miệt
              vƣờn đều có khăn giấy với chức năng chủ yếu làm cho sạch miệng. Mới đầu là

              cuộn giấy vệ sinh để trong hộp, nhƣng dần thấy không đƣợc văn minh cho lắm nên
              bây giờ dùng toàn là khăn giấy. Ăn xong khách chỉ cần nhúm tay lấy một cái chùi
              miệng là xong, là sạch, là có thể thọt tay túi quần, bƣớc chân rời quán một cách hết
              sức là lịch sự, là văn minh.


                     Có quán thì để sẵn cái sọt dƣới gầm bàn để khách tiện vứt khăn giấy chùi
              xong  và  những  thứ  thừa  thải  khác.  Vậy  là  sạch  miệng, sạch  quán, sạch  cả  phố
              phƣờng, làng xóm. Nhƣng đâu phải chỗ nào cũng đƣợc vậy, hàng quán nào cũng
              đƣợc vậy, khách nào cũng có ý thức nhƣ vậy! Thôi thì tiện đâu vứt đó, trên bàn,
              dƣới nền, miễn là sạch miệng mình là đƣợc rồi. Quán dơ thì có ngƣời dọn dẹp,
              mình ăn đã trả tiền đàng hoàng rồi mà. Chủ quán thì cũng vô tƣ cho qua, rồi kiểu gì

              thì trƣớc sau lúc dọn quán cũng sẽ dọn rác mà. Khách đi vào sau thì cũng dễ dãi
              ngồi xì xụp trong miên man nào là khăn giấy trắng trên bàn, dƣới sàn, tràn ra cả hè
              đƣờng. Nhƣ vậy là khách ăn thì dễ dãi, chủ quán thì vô tƣ, chính quyền thì thờ ơ
              tắc trách, chỉ có đƣờng làng, ngõ xóm thì nhếch nhác, mất vệ sinh, phản cảm. Nhìn

              xa hơn, nhiều nhà tiện tay quét hất rác rƣởi ra hè phố, để chỉ cốt sạch mình, sạch
              nhà mình, còn ngõ sạch đã có ngƣời khác, hơi đâu mà lo cho mệt ngƣời!?! Thật
              chạnh lòng khi nhìn đâu đó những pa-nô, áp-phích: “Thành phố văn minh”, “Khóm
              ấp văn hóa”, “Chung tay vì môi trƣờng”...


                     Mà đâu chỉ có vậy! Những đêm nghệ thuật, những buổi mít-tinh chào mừng
              sự kiện này ngày lễ nọ, kết thúc chƣơng trình là một bãi rác: chai nƣớc, giấy báo,
              bọc nhựa, hộp xốp... vứt tứ tung để gió cuốn bay khắp phố phƣờng. Những nhà tổ
              chức sẽ có một bản báo cáo đẹp với ngần ấy tiết mục, ngần ấy ngƣời xem, nhƣng
              chắc chắn thiếu mô tả ngần ấy... rác rƣới để lại. Sao không tranh thủ những buổi
              sinh hoạt nhƣ vậy, ngành văn hóa chen vào tuyên truyền cách ứng xử nơi công








                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 22
   21   22   23   24   25   26   27   28   29   30   31