Page 298 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 298

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                           CÂU CHUYỆN BỆNH VIỆN

                    Ngồi ngẫm nghĩ, thời buổi bây giờ ngƣời ta gọi là "bệnh viện", là "nơi khám
              chữa bệnh", chớ nhớ lại hồi nhỏ, thƣờng nghe những ngƣời lớn tuổi  gọi là "nhà
              thƣơng". Hổng biết vì sao lại có cái tên thật thân... thƣơng nhƣ vậy? Hay ngƣời ta

              muốn gửi gắm vào cái tên đó để chỉ bệnh viện là nơi chứa đựng và làm lan toả tình
              thƣơng - Tình thƣơng giữa ngƣời và ngƣời, tình thƣơng giữa thầy thuốc và bệnh
              nhân? Ngƣợc lại, khi không hài lòng thì ngƣời ta giận lẫy, nó đó là "nhà ghét" chớ
              "nhà thƣơng" gì!?!


                    Có ngƣời cũng nói vui: Khi gặp nhau "tay bắt mặt mừng", rồi chia tay hẹn gặp
              nhau lần khác, nhƣng gặp nhau ở đâu thì gặp chớ đừng có "hẹn gặp nhau" trong
              bệnh viện, vì bệnh viện là nơi đâu ai muốn vào, có gì vui vẻ đâu?!? Nhƣng, muốn
              hay không muốn thì rồi cũng có ngày bất kỳ ngƣời nào cũng có lần phải vào bệnh

              viện, hoặc là đến để khám, điều trị bệnh, hoặc là đi nuôi, chăm sóc ngƣời thân,
              hoặc đơn thuần là đi thăm ngƣời thân, bạn bè, đồng nghiệp ốm đau...

                    Nơi nào đông ngƣời vào ra, đơn cử nhƣ bệnh viện, thì dù có sạch sẽ đến mấy
              thì cũng không ai muốn đến, trừ những ngƣời đã chọn cho mình cái nghề, hay còn
              gọi là "thiên chức chăm sóc sức khoẻ con ngƣời". Nói là nói vậy thôi, muốn hay

              không muốn, đã là con ngƣời thì cũng phải theo quy luật của tạo hoá "sinh, lão,
              bệnh, tử", rồi sẽ đến một ngày nào đó ai cũng sẽ trở thành bệnh nhân, cũng cần đến
              bệnh viện, cũng nhờ đến thầy thuốc. Đã bệnh thì nhẹ cũng nằm vài ngày, nặng thì
              có khi nhiều tháng, thậm chí nhiều năm trời.

                    Để vận hành guồng máy khám chữa bệnh, bệnh viện có đội ngũ chuyên môn:

              bác sĩ, y sĩ, y tá, hộ lý, chuyên viên kỹ thuật...; ngoài ra, còn có một đội ngũ phục
              vụ gián tiếp: lãnh đạo bệnh viện, quản lý các khoa phòng, nhân viên tạp vụ vệ sinh,
              căng-tin, bếp ăn, bảo vệ, giữ xe... Mỗi ngƣời một việc, tất cả cũng đều hƣớng tới sứ
              mạng phục vụ ngƣời bệnh một cách tốt nhất, làm cho bệnh nhân và thân nhân hài
              lòng nhất.


                    Ngƣời Việt mình sống "duy tình". Một ngƣời bệnh thì đi theo là vài ngƣời
              nuôi dƣỡng trông nom. Nghe ngƣời thân, bạn bè, đồng nghiệp nằm bệnh mà không
              đến thăm thì "áy náy trong lòng". Vậy là, một ngƣời bệnh thì rất nhiều ngƣời vào
              ra thăm viếng. Ngƣời bệnh thì cần yên tĩnh để tịnh dƣỡng, thầy thuốc thì cần tập
              trung để khám chữa cho ngƣời bệnh, trong khi ngƣời vào ra có khi vô ý gây ồn ào.

              Vậy, có khi "đƣợc lòng ngƣời này thì lại mất lòng ngƣời kia", đôi khi khó chịu với
              nhau, cau có với nhau, lời lẽ "nặng lòng" với nhau.

                    Ngƣời bệnh, dù mang trong ngƣời bất kỳ căn bệnh nào, thì không tránh khỏi
              vừa đau đớn về thể xác, vừa bức bối về tinh thần. Ngƣời thân thì không tránh khỏi






                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 17
   293   294   295   296   297   298   299   300   301   302   303