Page 302 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 302
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN NGHỆ THUẬT
"Nói nào ngay", lạm bàn đến câu chuyện "nghệ thuật" thiệt là khó! Làm ra tác
phẩm nghệ thuật là dựa vào cảm xúc, thƣởng thức nghệ thuật cũng lại từ cảm xúc.
Mà đã là cảm xúc thì đâu ai giống ai, thậm chí trong mỗi ngƣời có khi mỗi lúc
cũng khác nhau. Cảm xúc mà, khi vui thì khác, tâm trạng buồn man mác lại khác.
Thế mới có câu: "Ngƣời buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Vậy thì, có thể đây chỉ là
một góc nhìn, một cách tiếp cận, một cách cảm xúc cá nhân mà thôi.
Vừa rồi, thủ phủ đất Sen hồng có tổ chức không gian giao lƣu văn hoá với
một địa phƣơng ở miền Trung. Họ mang đến cho ngƣời Đất Sen hồng mình một
không gian dung dị, ấm áp, chan hoà hồn phố, hồn ngƣời. Họ mang đến hình ảnh
những con ngƣời quá đỗi chân chất, thật là mộc mạc, với những hoạt động rất ƣ là
đời thƣờng, mà toát ra nét thân thiện, tự tin và tự hào. Họ mang đến những làn điệu
dân ca đầy đặn chất truyền thống, mà thiệt là vui tƣơi, nhẹ nhàng. Trên hết, họ đã
"hút hồn" ngƣời xem bằng tâm hồn của những con ngƣời xứ biển. Và, dƣờng nhƣ
họ đang "chơi", đang “cháy hết mình” chứ không phải đang "diễn".
Nhớ lại, câu khẩu hiệu giăng đây đó "Tình ngƣời thắm đẫm hồn sen". Hai chữ
"tình ngƣời" và "hồn sen" sao mà sâu lắng vô cùng, cốt cách vô cùng. "Tình ngƣời"
và "hồn sen" đã hoà quyện vào nhau làm nên hình ảnh một địa phƣơng mà mình
đang dày công tạo dựng. Thật ra, chiều sâu đâu chỉ nằm ở chữ nghĩa, mà là làm sao
ngƣời ta cảm nhận đƣợc, trải nghiệm đƣợc, hoà mình vào đƣợc cái "tình ngƣời" và
"hồn sen" đó. Một chiếc áo bà ba thôi, một đôi guốc mộc thôi, một chiếc khăn rằn
thôi, một mái dầm khua nhẹ mặt nƣớc thôi cũng đã toát lên hình ảnh làng quê với
cuộc sống, sinh hoạt, lao động của những ngƣời miền sông nƣớc có thể đang bị
mai một dần theo năm tháng. Một bài vọng cổ, một bản tài tử pha lẫn với điệu lý,
câu hò, những bài hát đồng dao đƣợc phụ hoạ bằng những điệu múa vui tƣơi thôi
cũng là "thắm đẫm" rồi, làm say lòng ngƣời lữ khách lắm rồi! Vậy mà, có một
chuyên gia nƣớc ngoài đến tham dự diễn đàn du lịch xứ mình lại chia sẻ rằng về
đây hình họ bắt gặp dƣ thừa nhạc Tây mà lại thiếu vắng những làn điệu của địa
phƣơng....Vậy là sao ta?
Có một vị chuyên gia "nửa đùa, nửa thật": Làm du lịch chẳng qua là "bán trời,
bán đất, bán nƣớc" mà thôi?!? Ảnh nói nhƣ vậy để nhấn mạnh rằng làm du lịch
phải biết khai thác những tài nguyên tự nhiên chung quanh mình. Vậy thì, dòng
sông và con kênh, chim trời và cá nƣớc, hoa trái trên cành và sen súng dƣới đồng,
tất cả đều là đề tài có thể chuyển tải thành tác phẩm nghệ thuật sâu lắng, chân quê.
Câu chuyện "tát nƣớc đêm trăng" quen thuộc mà ngƣời ta đã ƣớc lệ thành điệu một
múa đầy thơ mộng, hồn nhiên, huống chi còn biết bao nhiêu là hình ảnh sinh hoạt
trong đời thƣờng, trong đồng áng, vƣờn tƣợc, bờ ao. Chỉ một bông hoa dại bên bờ
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 21

